Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 325

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:37:45
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Lâm: “Em không bị bệnh, em chỉ ngủ say thôi, gọi thế nào cũng không tỉnh, anh lo em xảy ra chuyện nên đã đưa em đến bệnh viện để kiểm tra, sau khi bà nội và cha biết thì cũng đến đây.”

Bạch Du nghe vậy, cô cảm thấy ngạc nhiên lần nữa: “Gọi mãi mà em không tỉnh? Sao lại như vậy, ngày thường giấc ngủ của em không sâu, xung quanh có chút tiếng động là em sẽ tỉnh lại ngay.”

Giang Lâm: “Ừ, bác sĩ kiểm tra cho em xong, nói là em quá mệt mỏi, cũng có thể là quá đau buồn nên mới như vậy.”

Nghe thấy ba chữ “quá đau buồn”, khuôn mặt Bạch Du nóng lên, biết rằng anh đã biết chuyện cô khóc ở nhà họ Bạch, không khỏi cảm thấy có chút ngại ngùng khi nhìn vào mắt anh.

Mặc dù bà Bạch không biết tại sao Giang Lâm lại muốn giấu giếm tình trạng bệnh thật sự của Bạch Du, nhưng bà vẫn phối hợp nói: “Đúng như Giang Lâm đã nói, bà nội thấy cháu ngủ mãi không tỉnh nên cảm thấy lo lắng vô cùng, từ trước đến giờ cháu không có ngủ sâu như vậy.”

Bạch Du gật đầu: “Quả thực là có chút kỳ lạ.”

“Nhưng con tỉnh là được rồi.” Cuối cùng Bạch Phi Bằng cũng tìm được chỗ trống để xen vào: “Bà con và cha đã dạy dỗ anh cả của con rồi, bây giờ cha sẽ gọi nó vào xin lỗi với con!”

“Không cần đâu ạ.” Bạch Du gượng gạo từ chối, sau đó cô nhìn về phía Giang Lâm lần nữa: “Bây giờ là mấy giờ rồi, có trễ giờ xe lửa xuất phát không?”

Giang Lâm không kịp trả lời, bà Bạch nhạy bén nhận ra chỗ không đúng: “Trễ giờ xe lửa xuất phát gì, có phải bé Du ngủ đến ngu người rồi không, chẳng phải các cháu sẽ lên chuyến tàu xe lửa vào chiều mai à?”

Bạch Du: “Bà nội, ban đầu cháu vốn về là để thông báo cho bà, bên anh Giang Lâm tạm thời thay đổi, thế nên chúng cháu phải xuất phát sớm, lên xe lửa vào rạng sáng nay.”

Bà Bạch nghe vậy, vành mắt của bà đỏ bừng lần nữa: “Sao lại đột ngột như vậy?”

Thực ra không phải đột ngột, vừa nãy Bạch Du về là để thông báo tin tức cho bọn họ, sau đó cả nhà sẽ ăn bữa cơm tạm biệt nhưng tất cả đã bị thằng nhóc Bạch Gia Dương khốn nạn phá hủy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-325.html.]

Bà Bạch càng nghĩ càng tức giận, trong lòng nghĩ mình phải mau về nhà chuẩn bị đồ đạc kỹ lưỡng để đưa cho bé Du.

Giang Lâm: “Bây giờ là tám giờ, anh định gọi điện thoại để lùi lộ trình lại…”

Bạch Du cắt ngang anh: “Không cần lùi lại đâu, cơ thể của em không sao, chúng ta cứ làm theo kế hoạch.”

Cô thực sự không muốn ở lại thủ đô nữa.

Mọi thứ ở đây khiến cô cảm thấy rất mệt mỏi.

Giang Lâm: “Được, vậy anh về thu dọn đồ đạc, chốc nữa anh sẽ tới đón em, tiện thể nói với ông nội một tiếng.”

Bạch Du muốn theo anh trở về nhưng lại bị từ chối.

Ý của Giang Lâm là bệnh viện gần nhà ga, cô không cần phải chạy qua chạy lại, suy cho cùng mọi người phải ngồi trên xe lửa suốt ba bốn ngày, cho dù là giường nằm thì cũng rất mệt mỏi, chẳng bằng cô ở lại với bà nội trong bệnh viện thêm một lúc.

Bạch Du suy nghĩ, cô cảm thấy có lý nên đồng ý.

Giang Lâm bước ra khỏi phòng, ngay sau đó đến gặp bác sĩ Trịnh, nói cho anh ấy về chuyện Bạch Du quên chuyện mình chui vào ngăn tủ.

Bác sĩ Trịnh trầm ngâm rồi nói: “Tình trạng của đồng chí Bạch nghiêm trọng và phức tạp hơn tôi tưởng tượng, tôi chỉ có thể khuyên các cậu đừng làm chuyện kích động tới cô ấy. Về phần cậu không nói tình trạng thật sự cho cô ấy biết cũng có chỗ đúng, ít nhất tránh để người bệnh lo lắng quá mức khiến tình trạng bệnh của mình trở nên nghiêm trọng hơn, về phần khác tôi cũng không có biện pháp nào. Nếu sau này có điều kiện, các cậu có thể đưa cô ấy đến Hồng Kông để tìm một vị bác sĩ, có lẽ bọn họ sẽ biết được nhiều hơn.”

TBC

Sắc mặt Giang Lâm nặng nề, một lúc lâu sau mới gật đầu: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh, bác sĩ Trịnh.”

Loading...