Chẳng qua là khăn lụa và áo nhung mà cô mua được đặt gọn gàng trên ghế.
Bạch Gia Dương chậm nửa nhịp mới đuổi kịp, thấy căn phòng trống rỗng, anh ấy sốt ruột hỏi: “Du Du đâu rồi? Không phải chú Vương nói em ấy đã về phòng rồi ư?”
Giang Lâm lạnh lùng liếc nhìn anh ấy, xoay người tới những phòng khác để tìm người.
Chẳng qua là mấy người tìm kiếm khắp nơi trong tứ hợp viện vẫn không tìm thấy bóng dáng của Bạch Du.
Giang Lâm: “Chú Vương, chú chắc chắn là sau khi Du Du về thì không có ra ngoài nữa phải không?”
TBC
Chú Vương gật đầu: “Chú chắc chắn, vì chú vẫn luôn cắt sửa cây cối ở cửa, nếu có người ra vào thì chắc chắn chú là người biết đầu tiên.”
Ngày thường ông ấy ngoài việc làm tài xế cho ông chủ, còn giúp chăm sóc cây cối trong sân.
Bạch Du đã về từ nửa tiếng trước, sau khi về thì đi thẳng vào phòng, sau đó vẫn luôn không ra ngoài.
Giang Lâm nhíu mày lại.
Nếu chú Vương đã chắc chắn Bạch Du vẫn còn ở trong tứ hợp viện, mọi người chỉ có thể tìm kiếm khắp tứ hợp viện một lần nữa.
Chẳng qua là vẫn không tìm thấy bóng dáng của Bạch Du.
Bạch Gia Dương tìm kiếm tới mức chảy mồ hôi đầy đầu, trong lòng nóng như lửa đốt, càng cảm thấy hối hận vô cùng: “Tất cả là tại anh, nếu anh không mắng em ấy thì em ấy cũng sẽ không trốn.”
Giang Lâm mặt không đổi sắc nhìn anh ấy: “Anh vừa nói Du Du trốn?”
Bạch Gia Dương gật đầu áy náy: “Khi còn bé Du Du có một thói quen, trước đây mỗi khi em ấy chịu ấm ức ở nhà thì sẽ lén trốn.”
Chẳng qua là anh ấy không ngờ bây giờ Du Du đã trưởng thành rồi nhưng vẫn còn thói quen trốn để người ta đi tìm.
Chú Vương vừa nghe xong, ông ấy trợn mắt dữ tợn nhìn anh ấy một lần nữa.
Người ở nhà họ Bạch khiến Du Du chịu ấm ức, chắc chắn là Tần Chính Nhân, mẹ của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-321.html.]
Sắc mặt Giang Lâm trầm như nước: “Khi còn nhỏ Du Du trốn ở đâu?”
Bạch Gia Dương suy nghĩ một lúc: “Khi đó em ấy còn nhỏ, người trong nhà luôn nói em ấy không được ra ngoài một mình, thế nên bình thường em ấy sẽ trốn trong cái tủ ở nhà.”
Trong nhà chỉ có mấy cái tủ, thế nên rất dễ tìm.
Chẳng qua là bây giờ Du Du đã lớn rồi, anh ấy không nghĩ cô sẽ trốn trong tủ, chưa kể tủ của nhà họ Giang không đủ chứa một người trưởng thành, vả lại làm vậy cũng có chút ngây thơ.
Anh ấy cảm thấy chắc là Bạch Du đã chạy tới chỗ khác để trốn, nói không chừng là cô đã lén trèo tường ra ngoài.
Anh ấy định nói ý nghĩ của mình cho Giang Lâm nghe, nào ngờ giây sau anh ấy đã ăn một đ.ấ.m của Giang Lâm.
Khuôn mặt Bạch Gia Dương bị đánh nghiêng, còn nếm được mùi m.á.u tươi trong miệng.
“Anh không xứng làm anh của Bạch Du!”
Giang Lâm lạnh lùng thốt ra lời này, sau đó xoay người chạy tới phòng nghỉ.
Giang Lâm vào phòng một lần nữa.
Anh nhìn lướt qua cái tủ đặt ở giữa phòng, cuối cùng đi về phía cái tủ quần áo, sau đó vươn tay mở cái tủ ra…
Thì thấy Bạch Du cuộn tròn trong cái tủ bằng một tư thế vặn vẹo, sắc mặt trắng bệch.
Bạch Gia Dương và chú Vương vào trễ một bước, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bọn họ sợ tới mức sắc mặt không còn chút máu.
Ngăn tủ không lớn, miễn cưỡng mới có thể chứa nổi một đứa bé lớn mười mấy tuổi, Bạch Du cao gần một mét bảy, nếu muốn chui vào ngăn tủ nhỏ như vậy, tay chân chỉ có thể vặn vẹo thành đường cong kỳ lạ.
Không biết là cô có khó chịu không nhưng người xem cảm thấy vô cùng khó chịu.
Lúc này, đôi mắt của cô nhắm chặt, trên lông mi dài rậm vẫn còn đọng lại nước mắt chưa khô, sắc mặt trắng bệch như thể m.á.u cả người đã bị rút khô, vừa nhìn đã khiến lòng người đau vô cùng.
Chú Vương là người từng ra chiến trường, trải qua vô số sóng to gió lớn, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này, khóe mắt của ông ấy ửng đỏ lên.