Người từng mang thai đều biết, ba tháng đầu khi mang thai rất dễ sinh non, vừa rồi Giang Hựu Hàm ngã xuống dưới mạnh như vậy, e rằng đứa bé trong bụng không thể giữ được nữa.
Lâu Tú Anh cũng nghĩ tới khả năng này.
Chẳng qua là bà ta lại không thấy chút lo lắng nào, trái lại còn cảm thấy rất tốt.
Mặc dù không biết người đàn ông qua lại với Giang Hựu Hàm là ai, nhưng đối với sự hiểu biết của bà ta về con gái, chắc chắn đối phương không phải là người ra gì. Nếu không thì với tính cách của con gái thì cô ta đã đưa đối phương về nhà, sau đó khoe khoang khắp nơi.
TBC
Nguyên do mà cô ta lén giấu, mười phần thì có tám chín phần là gia thế của người đàn ông đó không được tốt, không chỉ không tốt, thậm chí có thể là rất tệ, thế nên cho tới tận nước này rồi, cô ta vẫn không dám nói ra.
Nếu vậy, tốt nhất là không nên giữ lại đứa bé đó.
Cho dù thế nào bà ta cũng không thể để Giang Hựu Hàm gả cho một thằng quỷ nghèo không có gia thế!
Nếu đứa bé đó không còn nữa, lúc ấy bọn họ sẽ lén lút tìm thằng đàn ông đó dạy dỗ một trận, rồi cảnh cáo cậu ta sau này không được phép tìm con gái của bọn họ nữa. Những người khác vẫn chưa biết, cứ vậy, bà ta có thể giấu nhẹm chuyện này.
Tới khi đó bà ta sẽ… Tìm một người có gia thế và bối cảnh tốt để gả con gái, sau này còn ai biết chuyện cô ta từng mang thai nữa chứ.
Lâu Tú Anh càng nghĩ càng cảm thấy đây là biện pháp tuyệt vời.
Chẳng mấy chốc, bà ta quyết định xong biện pháp, tốt nhất là Giang Hựu Hàm sinh non, nếu như không sinh non, vậy tuyệt đối đứa bé đó không thể được sinh ra đời.
Nhưng, quả thực là Giang Hựu Hàm đã sảy thai, đứa bé không giữ lại được nữa.
Đồng thời thứ không giữ lại được, còn có năng lực sinh sản của Giang Hựu Hàm.
Bác sĩ nói sau này Giang Hựu Hàm rất khó mang thai, dù cho có mang thai thì đứa bé cũng không thể giữ được.
Hai chân Lâu Tú Anh mềm nhũn, đặt m.ô.n.g ngồi sụp xuống đất.
Tiêu rồi.
Tất cả tiêu rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-320.html.]
***
Bạch Gia Dương gặp Giang Lâm trở về từ bên ngoài ở cửa tứ hợp viện.
Giang Lâm lập tức nhận ra anh ấy có chỗ không đúng: “Anh chạy tới nổi mồ hôi chảy đầy đầu, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”
Bạch Gia Dương chột dạ không dám nhìn thẳng vào mắt Giang Lâm, nhưng anh ấy là đàn ông, không có tính giấu giếm những việc mình đã làm: “Vừa rồi Du Du về nhà mẹ đẻ, anh không phân biệt trắng đen mà mắng em ấy một trận, em ấy bị anh mắng bỏ về, anh lo em ấy xảy ra chuyện, thế nên mới tới đây để xem.”
Ánh mắt Giang Lâm lạnh xuống trong nháy mắt, anh bình tĩnh nhìn Bạch Gia Dương: “Tốt nhất là anh nên cầu nguyện Du Du không sao.”
Nói xong anh bước vào tứ hợp viện.
Anh hỏi bảo mẫu mới tới trước, hỏi cô ấy có thấy Bạch Du về không.
Bảo mẫu vẫn luôn bận rộn việc trong phòng bếp nên không biết, nhưng chú Vương lại biết.
“Du Du đã về từ nửa tiếng trước rồi, sau khi về thì đi thẳng vào phòng luôn.”
Lúc đó chú Vương đã cảm thấy Bạch Du có chỗ không đúng, không chào ông ấy, cũng không nhìn ông ấy, trực tiếp lướt qua ông ấy.
Thì ra là chịu ấm ức ở nhà mẹ đẻ, không trách được.
Nghĩ vậy, chú Vương nhìn về phía Bạch Gia Dương đầy quở trách.
Ông ấy cảm thấy đứa bé Bạch Du vừa ngoan ngoãn vừa lễ phép, khi làm đồ ăn ngon còn làm thêm một phần cho ông ấy. Cho dù cô có thực sự làm sai thì đêm nay cô cũng phải đến đảo Quỳnh Châu với Giang Lâm, vì lẽ đó mà Bạch Gia Dương không nên mắng cô vào ngay thời điểm này.
Giang Lâm nghe Bạch Du đã về phòng, anh vội xoay người chạy tới phòng nghỉ.
Ngày thường để tới chỉ tốn năm phút, nay anh chỉ tốn một phút là đã chạy tới phòng nghỉ.
Căn phòng không khóa, đẩy là cửa đã mở ra.
Nhưng Bạch Du không có ở trong phòng.