Lâu Tú Anh càng nghĩ càng tức, sức lực trên tay cũng dần mất khống chế.
Giang Hựu Hàm la hét vừa né tránh vừa cầu xin tha thứ: “Aaa… Đau quá mẹ ơi, mẹ đừng đánh nữa mà…”
Chẳng qua là Lâu Tú Anh đã đánh mất lý trí.
Tuy gia cảnh của bà ta không được tốt nhưng bà ta từng bước trèo lên trên bằng sự cố gắng của mình, thế nên mới leo được đến vị trí cao khiến người ta ngưỡng mộ này.
Bà ta không có cách nào cho phép một sai lầm lớn như Giang Hựu Hàm xuất hiện trong cuộc đời của mình, bà ta không có cách nào để bản thân trở thành đối tượng khiến mọi người cười nhạo.
Bà ta càng nghĩ càng tức, dùng gối đầu trong tay đập “bịch bịch bịch” vào người Giang Hựu Hàm.
Ngay từ đầu Chu Thái Vân cho rằng dùng gối đầu đánh sẽ không c.h.ế.t người nên không ngăn cản, dù sao xảy ra chuyện lớn như vậy, ai mà không tức giận cho được, dù sao vẫn nên để Lâu Tú Anh trút giận ra ngoài.
Hơn nữa, mặc dù bọn họ là chị em dâu nhưng ngày thường Lâu Tú Anh cao hơn bọn họ một bậc, bây giờ bà ấy lên tiếng, bà ta không chỉ không cảm kích, bà ấy còn có thể bị bà ta coi là đang xem chuyện cười của mình nữa.
Nhưng mắt thấy Lâu Tú Anh càng ngày càng mất lý trí, bà ấy lo rằng sẽ gặp chuyện chẳng lành. Thế là bà ấy vội lên tiếng: “Tú Anh, đừng đánh nữa, nếu đánh nữa sẽ xảy ra chuyện đấy.”
Lâu Tú Anh đang tức giận, ai nói gì cũng không lọt vào tai bà ta: “Gặp chuyện không may thì càng tốt, hôm nay em phải đánh c.h.ế.t cái đồ không biết liêm sỉ này mới được!”
Giang Hựu Hàm bị mẹ cô ta đánh tới mức kêu la ầm ĩ, lại nghe mẹ cô ta trái một câu “không biết liêm sỉ”, phải một câu “không biết nhục”, nhất thời cũng tức giận, dùng sức đẩy mẹ cô ta ra, sau đó nhảy xuống giường bệnh để chạy trốn.
Ai ngờ cô ta bị vướng cái chăn trên giường, trọng tâm cả người không vững, đầu đập xuống đất.
Chu Thái Vân sợ tới mức mở to mắt: “Cẩn thận…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-319.html.]
Bà ấy nhào tới muốn ôm lấy Giang Hựu Hàm nhưng Lâu Tú Anh lại đứng phía trước bà ấy, vừa chậm trễ một chút là đã không kịp, mọi người ở đây mở to mắt nhìn đầu Giang Hựu Hàm chạm đất trước tiên, tạo nên một tiếng rầm.
“Trời ơi, máu! Chảy m.á.u rồi! Mau gọi bác sĩ qua đây!”
Chu Thái Vân nhận ra chỗ không đúng trước tiên, bà ấy nhìn thấy m.á.u tươi chảy ra từ tóc của Giang Hựu Hàm, nháy mắt đã nhiễm đỏ mặt đất, đôi mắt Giang Hựu Hàm nhắm lại, cô ta đã mất ý thức.
Những người khác trong nhà họ Giang cũng bị dọa sợ, sau khi ngơ ra thì có người chạy ra ngoài gọi bác sĩ.
Lâu Tú Anh giật mình, gối đầu trong tay lắc lư trên không trung vài cái, ngay sau đó rơi xuống đất.
Giây sau, bà ta nhào tới giống như người điên, ôm lấy và lắc Giang Hựu Hàm đang nằm trên mặt đất: “Hàm Hàm, Hàm Hàm con sao thế? Hàm Hàm, con đừng làm mẹ sợ, mẹ không đánh con nữa đâu, Hàm Hàm!”
TBC
Bà ta chỉ tức giận quá mà thôi, bà ta thực sự không muốn đánh c.h.ế.t cô ta.
Con gái là do bà ta mang thai mười tháng sinh ra, vả lại còn là m.á.u mủ duy nhất của bà ta nữa, sao bà ta có thể thực sự đánh c.h.ế.t cô ta được.
Chẳng qua là do bà ta quá tức giận và thất vọng thôi, nhất là lúc thấy cô ta còn muốn che chở cho thằng đàn ông c.h.ế.t tiệt kia, thế nên bà ta mới mất lý trí.
Chẳng mấy chốc bác sĩ đã tới, thấy Lâu Tú Anh ôm và lắc một “người đầy máu”, bác sĩ tức giận tới mức giậm chân: “Bà còn không mau buông người bệnh xuống, bà muốn lắc c.h.ế.t cô ấy à?”
Vết thương ở đầu là nơi không được đụng vào nhất, nói không chừng đã bị chấn động não, bà ta còn dùng sức lắc như vậy, lắc cái quỷ!
Chẳng mấy Giang Hựu Hàm đã được đẩy vào phòng cấp cứu.
Sau khi cô ta được đẩy đi, mọi người trong nhà họ Giang mới nhìn thấy chỗ cô ta vừa nằm có hai vũng máu.