Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 315

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:37:25
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng anh cả có chị Ánh Chi nhiều nhất, đối với anh ấy mà nói, đứa em gái là cô cũng chẳng khác nào những thành viên trong nhà.

Chỉ có bà nội, mới là người trong tim trong mắt suy nghĩ cho cô.

Nghĩ vậy, cô ôm bà nội: “Bà nội, cháu không nỡ rời xa bà.”

Cái mũi bà Bạch chua sót: “Bé ngoan của bà, bà nội cũng không nỡ rời xa cháu, vừa nghĩ tới việc ngày mai cháu phải đi, trái tim của bà nội đau tới mức không chịu nổi.”

Bạch Du: “Bà nội, cháu không đi vào ngày mai, kế hoạch…”

Cô chưa nói xong thì đã thấy anh của cả cô bước từ trong phòng ra, mái tóc rối nùi như ổ gà, sắc mặt tái nhợt khiến người ta lo lắng.

Bạch Du nhíu mày, lo lắng nói: “Anh cả, em nghe chị Ánh Chi nói anh đã không ăn uống cả một ngày rồi, tục ngữ có câu người là sắt, cơm là thép, không ăn không ăn thì không được, anh muốn ăn gì, em đi nấu cho anh.”

TBC

Vừa dứt câu, Bạch Gia Dương không cảm ơn cô như ngày thường, anh ấy chỉ bình tĩnh nhìn cô bằng đôi mắt tràn đầy tơ máu: “Anh ăn không nổi, anh không giống em.”

Lời nói kỳ lạ.

Bạch Du: “Lời của anh là có ý gì? Anh muốn nói gì thì cứ nói thẳng, tội gì phải kỳ lạ như thế.”

Bạch Gia Dương cười giễu: “Anh kỳ lạ vẫn tốt hơn em không tim không phổi, lòng lang dạ sói!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-315.html.]

Sắc mặt Bạch Du trầm xuống ngay lập tức: “Vậy anh nói xem, em không tim không phổi thế nào, em lòng lang dạ sói thế nào?”

Bà Bạch thấy hai anh em cãi lộn ầm ĩ, lập tức ngăn cản: “Gia Dương, cháu im miệng cho bà! Nếu trong lòng cháu cảm thấy buồn thì ra ngoài chạy vài vòng, chứ đừng có nổi điên ở đây!”

Trong lòng Bạch Gia Dương vốn đau buồn tới mức không thể chịu được, lại thấy bà nội thiên vị Bạch Du, cơn tức giận trong lòng không thể kiềm chế được nữa: “Trong lòng cháu buồn đấy, tại sao cháu lại buồn, còn không phải là do Du Du nó quá đáng à!”

Bà Bạch còn định ngăn cản thì bị Bạch Du chặn lại: “Bà nội, bà đừng xen vào, để anh ấy nói, trái lại cháu muốn nghe xem cháu quá đáng thế nào?”

Bạch Gia Dương đối diện với ánh mặt lạnh lùng của Bạch Du, nhìn đồ đạc vừa mới mua về được đặt trên ghế sô pha, anh ấy vừa thất vọng vừa tức giận: “Anh biết em oán giận mẹ vì mẹ thiên vị Tần Tâm Hủy mà bỏ quên em, anh hiểu sự oán giận trong lòng em nhưng nghĩa tử là nghĩa tận. Dù sao bà ấy cũng nuôi dạy em, thế mà em lại đối xử với bà ấy như vậy? Từ tối qua cho tới bây giờ, em có rơi một giọt nước mắt nào không? Em có chút đau buồn vì bà ấy không?”

“Em không có! Tối qua em và Giang Lâm thân thân mật mật trước mặt mọi người ở cục công an, không có chút sự tôn trọng nào dành người qua đời, bây giờ lại tới cửa hàng Hữu Nghị mua đồ. Người qua đời là mẹ em đó, không phải kẻ thù của em, dù con ch.ó mình nuôi có mất thì cũng cảm thấy đau buồn một khoảng thời gian. Còn em, em có muốn tự ngắm lại mình trong gương, xem trên mặt mình có chút đau buồn nào không?”

Anh ấy thực sự rất tức giận.

Mẹ anh ấy làm rất nhiều chuyện sai trái nhưng nghĩa tử là nghĩa tận, dù cho bà ta có không tốt thì đó cũng là mẹ của bọn họ nhưng thái độ của Bạch Du làm anh ấy quá thất vọng.

Dáng vẻ không tim không phổi của cô càng khiến đôi mắt anh ấy đau nhói.

Tối qua anh ấy đã cảm thấy vô cùng chướng mắt với cảnh cô và Giang Lâm nắm tay nhau, nhưng khi đó anh ấy quá ngỡ ngàng và đau buồn, thế nên không quan tâm tới bọn họ nhưng vừa rồi khi ở trong phòng anh ấy còn nghe thấy tiếng cười của cô, ngọn lửa trong lòng anh ấy bùng cháy ngay lập tức.

Cô thực sự rất quá đáng!

Bà Bạch tức giận tới mức lồng n.g.ự.c lên xuống kịch liệt: “Bạch Gia Dương, cháu điên rồi có phải không? Du Du là em gái cháu, có người anh cả nào như cháu không? Bây giờ cháu xin lỗi Du Du ngay cho bà!”

Loading...