Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 313
Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:37:21
Lượt xem: 14
Chẳng qua là cô vừa bước vào nhà họ Giang mà đã tiêu tiền như nước, nếu để đong thứ ba của nhà họ Giang biết, chắc chắn là sẽ có thành kiến với cô, bây giờ phải xử sự tiết kiệm và quản lý công việc nhà tốt, cho dù không phải thì cũng phải giả bộ.
Bạch Du biết rõ là cô ấy nghĩ cho mình: “Chị Ánh Chi, chị xem chị có thích cái nào không?”
Từ Ánh Chi sửng sốt, sau khi lấy lại tinh thần thì từ chối ngay lập tức: “Đừng nói là em định mua cho chị đấy nhé? Chị không cần đâu, em mua cho mình là được rồi.”
Một cái khăn lụa có giá tám đồng, sao cô ấy có thể không biết thẹn mà yêu cầu Bạch Du mua cho mình chứ.
Lúc này, nhân viên cửa hàng đã cầm ba cái khăn lụa ra.
Vừa nhìn là đã biết cái khăn lụa được làm từ vải silk, cầm trong tay mềm mượt tới mức không chịu được, chất rất mỏng, vô cùng mềm mại, sờ vào cảm thấy rất dễ chịu.
Sau khi Bạch Du so sánh xong, cô cầm lấy cái khăn lụa màu xanh đậm có hoa văn lên, buộc cái nơ con bướm trên cổ Từ Ánh Chi, sau đó lấy cái gương trên quầy đặt trước mặt cô ấy rồi nói: “Chị xem có phải là rất đẹp không?”
Ngũ quan của Từ Ánh Chi mạnh mẽ, đeo cái khăn lụa màu xanh đậm vào vô cùng hợp với da cô ấy, còn khiến cô ấy trông có thêm vài phần tao nhã.
Trước đây tính cách của cô ấy khá nhanh nhẹn, từ nhỏ đã vô cùng ngưỡng mộ phụ nữ tao nhã, khi ngắm mình trong gương, ngay lập tức Từ Ánh Chi không dời mắt nổi.
Bạch Du vừa nhìn dáng vẻ của cô ấy thì đã biết cô ấy rất thích.
Ngay sau đó cô cầm lấy cái khăn lụa màu hồng nhạt có hình con thỏ, bông lúa và đóa hoa lên, màu hồng phấn quá tươi mát, khiến người nhìn cũng cảm thấy hơi thở của mùa xuân.
Màu hồng phấn như vậy, cả hai đời cô chưa từng dùng qua.
Đời trước, Giang Khải rất biết cách dùng ngôn ngữ để đả kích cô, phàm là lúc cô ăn diện cho bản thân một chút thì sẽ nói cô không đủ đoan trang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-313.html.]
Sau khi cải cách, dường như lúc trước mọi người đã kiềm chế rất lâu, ước có thể mặc đủ màu sắc lên người bản thân. Giang Khải có thể không nói người khác, Giang Hựu Hàm có thể ăn mặc màu hồng phấn, Lâu Tú Anh có thể mặc quần áo màu đỏ chót, chỉ có cô là không được.
Đời này cô phải dùng màu hồng phấn như thế.
Nghĩ vậy, cô cầm cái khăn lụa màu hồng phấn quàng lên cổ mình, thắt cái nơ con bướm dành riêng cho mình.
Trong lúc cô thắt khăn lụa, nhân viên cửa hàng vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cô, định học lén mánh khóe, nhưng nhìn tới mức hoa mắt cũng không học được.
Sau khi Bạch Du thắt xong, đôi mắt của cô ấy bừng sáng: “Đẹp quá!”
Cái khăn lụa màu hồng nhạt này đã được bày bán trong cửa hàng Hữu Nghị hơn nửa năm rồi nhưng mãi vẫn không thể bán được.
TBC
Phần lớn mọi người thích màu xanh sẫm, màu xanh đậm khá trầm ổn, cái khăn lụa màu hồng này quá sống động và ẻo lả nên mãi vẫn không thể bán được.
Chẳng qua là đồng chí nữ trước mặt quá đẹp, ngọt ngào mơ mộng, khiến người ta cảm thấy tiên khí tung bay.
Từ Ánh Chi nghe vậy thì ngẩng đầu lên khỏi gương, vừa nhìn thấy là đôi mắt của cô ấy cũng bừng sáng: “Quả thực là rất đẹp, rất hợp với em.”
Bạch Du bước tới phía trước, nhìn bản thân trong gương, cái khăn lụa màu hồng phấn tôn lên làn da đẹp trắng nõn của cô, giống như nụ hoa, khiến người ta không nỡ dời mắt sang chỗ khác.
Cô tháo khăn lụa xuống, đưa cả cái khăn lụa của Từ Ánh Chi cho nhân viên cửa hàng rồi nói: “Tôi lấy ba cái này, phiền cô gói lại giúp tôi.”
Từ Ánh Chi cũng thích cái khăn lụa màu xanh đậm đó tới mức không nỡ buông tay: “Chốc nữa chị sẽ trả tiền cho em.”
Bạch Du: “Nếu đã tặng cho chị thì chị cứ nhận, lần này em đến đảo Quỳnh Châu không biết tới khi nào mới quay về, sau này còn phải nhờ chị chăm sóc người nhà của em nữa, chị cứ coi cái khăn lụa là quà đút lót sớm cho chị đi.”