Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 31

Cập nhật lúc: 2025-03-21 21:37:28
Lượt xem: 198

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa nói xong, ánh mắt Giang Lâm lạnh lùng đảo qua gã bỉ ổi đang ngồi trên ghế.

Cả người gã bỉ ổi run rẩy, không hiểu sao cảm giác được một cỗ áp lực cùng cảm giác hít thở không thông ập vào mặt, thiếu chút nữa bị dọa tè ra quần.

Vừa rồi khi đồng chí cảnh sát nói nhất định phải nghiêm trị anh ta, anh ta căn bản không sợ hãi, bởi vì nhà anh ta có người trong hệ thống cảnh sát. Hơn nữa còn là nhân vật lớn có vị trí cao, mà nhà anh ta có ân với nhân vật lớn kia, chỉ cần bà nội anh ta mở miệng, cuối cùng chắc chắn anh ta sẽ được thả ra.

Nhưng mà người đàn ông trước mắt này vừa xuất hiện, anh ta đột nhiên cảm thấy được sự nguy hiểm.

Quả nhiên, ngay sau đó anh nói với cô gái có khuôn mặt xinh đẹp nhưng lời nói cay nghiệt: "Cô về trước đi, nơi này giao cho tôi."

Bạch Du khựng lại, gật đầu: "Được."

Vừa rồi khi đồng chí cảnh sát nói muốn nghiêm trị gã bỉ ổi, đối phương cũng không lộ ra thần sắc sợ hãi, tựa hồ không sợ, cho nên cô mới nhấn mạnh với đồng chí cảnh sát thêm một câu, chỉ là cô nói chưa chắc hữu dụng.

Nhưng bây giờ có lời này của Giang Lâm, chắc chắn gã bỉ ổi kia không thoát khỏi chế tài.

Cho đến khi ra khỏi cục cảnh sát một đoạn đường, Lâm Hướng Tuyết vẫn có vẻ như không ổn.

Bạch Du không khỏi lo lắng hỏi: "Cậu không sao chứ? Có cần đi bệnh viện lấy vài viên thuốc an thần không?"

"Không cần không cần, đâu có khoa trương đến thế."

Lúc này Lâm Hướng Tuyết mới lấy lại tinh thần, lúc đó cô ấy thực sự rất sợ hãi, chỉ là khi nhìn thấy Bạch Du dũng cảm như vậy, cô ấy như được cho uống một viên thuốc an thần.

Như Bạch Du đã nói, đó chỉ là một thứ nhỏ hơn cả kim thêu, có gì phải sợ.

Bạch Du nhìn thấy tinh thần cô ấy đã ổn định hơn thì mới yên tâm.

Lâm Hướng Tuyết chuyển đề tài, đột nhiên nói: "Bạch Du, nam đồng chí cao lớn đẹp trai lại khí thế mười phần lúc nãy là vị hôn phu của cậu à?"

Bạch Du giật mình, mới nhận ra cô ấy đang nói Giang Lâm, mặt cô nóng lên nói: "Cậu đừng nói lung tung, anh ấy không phải vị hôn phu của mình."

“Mình thấy hình như anh ấy rất quan tâm đến cậu, còn có dáng vẻ vừa rồi anh ấy nói: ‘Cô về trước đi, ở đây giao cho tôi', quả thực rất nam tính, rất có cảm giác an toàn!"

Bạch Du nhìn dáng dấp hưng phấn đỏ bừng mặt của Lâm Hướng Tuyết, trong lòng rùng mình.

Chỉ là sau một khắc liền thấy Lâm Hướng Tuyết lại lắc đầu: "Nhưng mà ở cùng một chỗ với loại đàn ông này chắc chắn áp lực rất lớn, dạng dấp quá đẹp, rất nhiều phụ nữ đều không đẹp bằng anh ấy. Hơn nữa dáng vẻ không cười luôn làm cho người ta lo lắng có phải mình đã làm sai chuyện hay không."

Nghe vậy, Bạch Du gật đầu lia lịa.

Từ nhỏ cô đã rất sợ Giang Lâm, mà nhà họ Giang có nhiều anh chị em như vậy, không ai là không sợ Giang Lâm.

Ánh chiều tà cuối cùng bị màn đêm nuốt chửng, trên bầu trời xuất hiện vài ngôi sao.

Hai người dắt xe đạp đi đến ngã tư đường, nhà hai người ở hai hướng khác nhau, phải tách nhau ở đây.

Lâm Hướng Tuyết: "Xin lỗi Bạch Du, vừa rồi mình vô dụng quá, gặp nguy hiểm chỉ biết la hét."

Cô ấy sợ đến mức muốn khóc.

So với Bạch Du, cô ấy thật vô dụng.

Bạch Du nhìn cô ấy, nghiêm túc nói: "Sai không phải do cậu, cậu không cần phải xin lỗi. Hơn nữa, nếu không phải cậu gọi cảnh sát đến, chỉ với sức của mình cũng không thể đánh lại gã bỉ ổi kia."

Cô ấy đã dùng cả đời để học được một bài học: Không nên dùng sai lầm của người khác để trách móc bản thân.

Đối diện với ánh mắt ấm áp của Bạch Du, mũi Lâm Hướng Tuyết bỗng cay cay: "Bạch Du, cậu tốt bụng quá!"

Trước đây, cô ấy muốn kết bạn với Bạch Du vì đồ ăn cô nấu rất ngon nhưng bây giờ, là vì sự dịu dàng và thấu hiểu của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-31.html.]

Chương 32

Cô ấy muốn làm bạn tốt với Bạch Du cả đời!

Trở về nhà, vừa bước vào cửa, Bạch Du đã nhìn thấy hai gương mặt khiến người ta khó chịu - Lâu Tú Anh và Giang Khải.

Thật ra Lâu Tú Anh không phải mẹ ruột của Giang Lâm và Giang Khải, mà là mẹ kế của họ.

Cha của họ, Giang Khải Bang và mẹ ruột của họ, bà La, kết hôn vì lý do chính trị. Khi sinh Giang Khải, bà La bị băng huyết sau sinh và không qua khỏi.

Lúc đó, Giang Khải Bang mới 27 tuổi, đang trong giai đoạn phấn đấu cho sự nghiệp, hoàn toàn không có thời gian chăm sóc Giang Lâm 3 tuổi và Giang Khải mới sinh. Để hai con có được sự chăm sóc tốt hơn, dưới sự dàn xếp của gia đình và tổ chức, ông ta đã nhanh chóng kết hôn với Lâu Tú Anh, một giáo viên trung học.

Gia đình bà La sợ cháu ngoại bị mẹ kế bắt nạt nên đã đón Giang Lâm về nhà bà La chăm sóc trước khi Giang Lâm đến trường. Giang Lâm thông minh, từ nhỏ đã hiểu biết nhiều chuyện, vì vậy Lâu Tú Anh đã dành rất nhiều thời gian nhưng không thể thu phục được Giang Lâm, từ nhỏ đến lớn Giang Lâm chỉ chịu gọi bà ta là dì.

Nhưng Giang Khải không có bất kỳ ấn tượng nào về mẹ ruột và Lâu Tú Anh để chăm sóc anh ta không chỉ phá thai một bé trai, mà ngay cả sau khi có con gái ruột Giang Hựu Hàm, bà ta vẫn thương Giang Khải nhất.

Vì vậy, đối với Giang Khải, Lâu Tú Anh không phải là mẹ ruột mà là hơn cả mẹ ruột.

Nghe thấy tiếng động, Lâu Tú Anh và Giang Khải lần lượt quay đầu lại nhìn.

Điểm khác biệt là, người trước nhanh chóng nở nụ cười vui vẻ, người sau thì mặt mày ủ rũ.

"Du Du về rồi à, đã ăn cơm chưa? Mau qua đây với dì."

Lâu Tú Anh vẫn như mọi khi, vừa nhìn thấy Bạch Du đã nở nụ cười thân thiện, như thể thật sự rất thích cô vậy.

Thật ra, đây là người giỏi làm màu nhất, cũng là người giỏi giả vờ hiền từ nhất.

Bạch Du đang nghĩ đến việc hủy hôn với Giang Khải nên cũng lười làm màu, thậm chí không thèm mỉm cười, sau khi thay giày liền đi thẳng vào nhà.

Trên bàn bày đầy trái cây, hộp trái cây đóng hộp và sữa mạch nha, có lẽ là do Giang Khải mang đến để xin lỗi.

Bạch Du không thèm để ý đến những thứ này.

Bây giờ cô có hơn một nghìn tệ trong tay, có thể mua bao nhiêu trái cây và sữa mạch nha tùy thích.

Điều khiến cô tò mò hơn cả là không hiểu sao trên mặt Giang Khải lại có thêm hai vết hằn đế giày.

Và nhìn kỹ, kích thước của hai vết hằn đế giày ấy có vẻ giống như đôi giày vải cũ của bà nội cô.

Bạch Du nhìn về phía bà nội.

Bà Bạch lập tức hiểu ý của cháu gái, hừ hừ nói: "Tên thỏ con dám động tay động chân với cháu, đương nhiên bà đây phải lấy đế giày quạt nó!"

Bạch Du: Làm tốt lắm!

Giang Khải nghe vậy, mặt anh ta lúc đỏ lúc tím, nghẹn đến mức như một tấm vải nhuộm đầy màu sắc.

Thật ra hôm đó anh ta đang tức giận, đúng là hận không thể đánh Bạch Du một trận nhưng anh ta chắc chắn sẽ không ra tay thật, chỉ muốn dọa cô mà thôi. Nếu không sau này cô cũng kiêu ngạo như vậy, làm sao anh ta có thể quản lý gia đình?

Ai ngờ anh trai anh ta lại xuất hiện đột ngột và còn đá anh ta một cú mạnh đến nỗi mũi anh ta chạm đất, đến giờ vẫn còn cảm thấy hơi đau.

Lâu Tú Anh bị Bạch Du phớt lờ nhưng không hề thay đổi biểu cảm, ngược lại dùng giọng điệu trách móc nói với Giang Khải: "Còn không mau xin lỗi Du Du, nếu hôm nay Du Du không tha thứ cho con, con không được về nhà!"

Lúc này Giang Khải mới nén lại cơn giận trong lòng: "Bạch Du, xin lỗi, chuyện ngày hôm qua là do tôi không đúng, xin cô hãy tha thứ cho tôi."

Bạch Du không nói gì.

TBC

Ngồi trên ghế sofa giống như thái hậu, liếc xéo Giang Khải.

Giang Khải lập tức bị dáng vẻ này của cô khơi dậy cơn giận một lần nữa.

Loading...