Cô ta ghét con nhỏ Bạch Du gần chết!
Vì cô mà anh ba không cho cô ta phiếu ngoại tệ, cũng vì cô mà ông nội không còn thương cô ta nữa.
Người phụ nữ Bạch Du này còn lấy mất một căn tứ hợp viện của nhà họ Giang nữa!
Đáng ghét.
Bạch Du không cảm thấy áy náy chút nào, Giang Lâm ngồi xuống vị trí bên cạnh cô.
Ánh mắt Giang Lâm đảo qua bờ môi cô, vẻ mặt không có chút khác thường.
Bạch Du không thể nhìn nổi dáng vẻ “Đạo mạo trang nghiêm” của anh, bàn tay dưới đáy bàn véo mạnh vào đùi anh…
Một giây sau, cô đau đến mức lén cảm thấy ngạc nhiên.
Sao thịt bắp đùi của anh lại cứng như vậy!
Cô vốn định véo mạnh vào bắp đùi của anh, ai ngờ bắp đùi của anh lại quá cứng, cô không chỉ không véo được, trái lại còn khiến tay mình đau.
Chu Thái Vân chú ý thấy cô không bình thường, quan tâm hỏi: “Du Du sao vậy, cháu có cảm thấy khó chịu ở đâu không?”
Bạch Du vội lắc đầu, khuôn mặt có chút nóng lên: “Không sao ạ, vừa rồi cháu bị muỗi cắn thôi.”
Chu Thái Vân nghi ngờ nói: “Vào thu rồi mà vẫn còn có muỗi à? Để chút nữa bác bảo người ra vườn bẻ lái ngải cứu vào để xông.”
TBC
Bạch Du ngại ngùng gật đầu.
Chu Thái Vân nhận ra bờ môi của cô bị rách, ngay lập tức bà ấy quan tâm nói: “Sao môi cháu lại bị rách thế, có phải không cẩn thận cắn trúng không, hay là bị nóng trong người?”
Vừa dứt câu, ánh mắt của mọi người đã dừng trên môi của Bạch Du.
Một tiếng “Bùm” vang lên, khuôn mặt Bạch Du đỏ bừng ngay lập tức.
Mọi người thấy biểu cảm của cô, ai lại không biết.
Chu Thái Vân cũng ngại đỏ mặt, bà ấy thực sự không cố ý trêu ghẹo Bạch Du khiến cô bối rối, hai người ở lại cục công an hơn nửa đêm mới về, chắc chắn là không kịp động phòng, nào nghĩ tới…
Quả là người trẻ tuổi, tinh lực khiến người ta ngưỡng mộ.
Hơn nữa Giang Lâm trông lạnh như băng, không ngờ lại dữ dội như thế, thế mà lại cắn rách cánh môi của Bạch Du.
Bạch Du tức giận tới mức nghiến răng, chắc chắn chút nữa cô phải cắn trả lại!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-309.html.]
Chẳng mấy chốc cơm canh đã được bưng lên, bảo mẫu mới tới khoảng ba mươi tuổi, trông có vẻ là người thành thật.
Sau khi cô ấy nhanh nhẹn bưng cơm lên thì yên phận lui xuống dưới.
Mọi người im lặng bắt đầu dùng bữa.
Món cuối cùng là cá hấp, được bưng lên có chút muộn.
Sau khi cá được bưng lên, Giang Lâm lập tức cầm đũa lên, gắp phần thịt bụng cá ngon nhất đặt vào trong chén của Bạch Du.
Bạch Du ngẩng đầu lên thì thấy Giang Lâm nhìn cô.
Bốn mắt nhìn nhau.
Chu Thái Vân cười “Phụt” ra tiếng: “Cưới vợ rồi thì đúng là không còn như trước, mọi người xem Giang Lâm cũng đã biết cách quan tâm người khác, phần ngon nhất của con cá là phần thịt bụng đó, thế mà thằng bé lại gắp toàn bộ cho Du Du.”
Ông Giang: “Tuổi của nó lớn hơn Du Du nhiều như vậy, quan tâm Du Du cũng là điều nên làm.”
Giang Lâm: “...”
“Haha…”
Lần này tới lượt Bạch Du không nhịn cười được.
Giang Lâm rũ mắt xuống, ánh mắt nhìn cô chứa đầy sự cưng chiều và không biết làm sao.
Đúng lúc này, Giang Hựu Hàm ngồi ở đối diện lại trợn mắt, một giây sau, cổ buồn nôn dâng lên cổ họng, cô ta bắt đầu nôn ọe.
Lâu Tú Anh: “Bé ngoan của mẹ, con bị làm sao vậy? Có phải dạ dày cảm thấy khó chịu không, tuần qua con đã nôn ọe mấy lần rồi.”
Giang Hựu Hàm: “Mẹ, mẹ mau bưng cá xuống đi, cái mùi mắc ói quá, con vừa ngửi là đã muốn ói rồi.”
Vừa dứt câu, trong phòng khách lại chìm vào im lặng vài giây.
Bạch Du nhìn Giang Hựu Hàm đang nôn ọe, trong đầu nhớ lại dáng vẻ mang thai của Giang Hựu Hàm ở đời trước.
Cô bị suy nghĩ của mình làm giật mình, lời nói thốt ra khỏi miệng: “Dì à, đừng nói là Hựu Hàm đã mang thai rồi nhé?”
Vừa dứt câu, mọi người thở mạnh.
Giang Hựu Hàm không có người yêu, làm sao có thai được?
Quả nhiên, một giây sau Lâu Tú Anh đã chỉ vào cô và mắng: “Cô không gọi tôi là mẹ chồng, tôi cũng không ép cô, Hàm Hàm nhanh mồm nhanh miệng, cô ba lần bảy lượt gài bẫy khiến nó mất thể diện, tôi không so đo với cô thì thôi, nhưng lần này cô thực sự rất quá đáng. Hàm Hàm còn chưa có người yêu, cô đã vội giội nước bẩn lên người nó, rốt cuộc là cô có ý gì?”