Quả thực là cô sống lại đã thay đổi rất nhiều thứ, có thể là vậy.
Lẽ nào là vì cô sống lại đã tạo nên hiệu ứng cánh bướm, thế nên mới dẫn tới cái c.h.ế.t của cậu và mẹ cô?
Khi Giang Lâm nghe được giọng của chị Phúc, vẻ mặt chợt thả lỏng.
Anh hắng giọng một cái, cố gắng khiến giọng nói của mình giống như bình thường: “Chị Phúc, chúng tôi đã biết rồi, chút nữa chúng tôi sẽ ra ngoài.”
“Ngày vui sao cứ xảy ra chuyện như vậy, đúng là…”
Chị Phúc vừa đi vừa lẩm bẩm.
Giang Lâm đưa tay kéo Bạch Du đang ngồi trên bàn, vươn tay giúp cô chỉnh lại quần áo và tóc: “Anh và em qua đó.”
Bạch Du giương mắt nhìn anh, vẻ mặt có chút ngơ ngác: “Anh Giang Lâm, anh nói xem tại sao bà ta lại qua đời?”
Cô không kịp cho bà ta nhìn thấy mình sống tốt tới cỡ nào, không kịp nhìn thấy bà ta ăn năn, tại sao bà ta lại qua đời như vậy?
Trong lòng Bạch Du cảm thấy trống rỗng, có chút đau buồn, không thể nói là buồn được, vì phần lớn là bất ngờ.
Giang Lâm nhìn cô: “Nếu em muốn khóc thì cứ khóc.”
Bạch Du lắc đầu: “Em không muốn khóc, cũng không khóc được.”
Giang Lâm quay người cầm lấy cái khăn quàng cổ lông dê màu đỏ, bước tới quấn khăn quàng cổ lên giúp cho cô.
Bạch Du vội ngăn cản: “Thời tiết bây giờ vẫn chưa tới mức quấn khăn quàng cổ, anh khoa trương quá.”
Nhiệt độ ở thủ đô thấp hơn đảo Quỳnh Châu, sau khi vào thu gió lạnh phơ phất, nhiệt độ vô cùng thấp vào lúc sáng và tối, dù vậy thì cũng không tới mức quấn khăn quàng cổ, còn là khăn quàng cổ lông dê!
Bạch Du hơi nghi ngờ ánh mắt thẳng nam của anh.
Ai ngờ giây sau ánh mắt của Giang Lâm đã rơi lên trên cổ của cô: “Nếu em không muốn quấn khăn quàng cổ thì tốt nhất em nên thay một bộ đồ cao cổ.”
Bạch Du run lên, xoay người tìm một cái gương, sau đó cô nhìn thấy trên cổ của mình có thêm mấy dấu dâu tây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-300.html.]
“...”
Lỗ tai của cô ửng đỏ theo bản năng.
Cô nhớ ra vừa rồi Giang Lâm vùi đầu vào cổ của cô để hôn, khó mà nghi ngờ là anh cố ý.
Dấu vết rõ ràng như vậy, làm sao cô dám ra ngoài gặp mọi người đây.
Quả thực là cô không có khăn quàng cổ mỏng, xem ra phải mua mấy cái để trong nhà, ai mà biết là anh có đam mê ở phương diện này không chứ.
Cuối cùng Bạch Du chọn đổi một bộ quần áo khác, cô xõa tóc xuống, lúc này mới che được tất cả các dấu dâu tây.
Khi ra khỏi phòng ngủ, Bạch Du trừng mắt nhìn kẻ đầu têu một cách dữ dằn.
Hiếm khi Giang Lâm đỏ tai, anh khựng lại, sau đó nện bước chân dài theo cô.
Ông Giang đã lớn tuổi, hôm nay ông ấy lại bị rất nhiều người mời rượu liên tục, bận rộn suốt cả ngày, ông ấy vừa về là đã ngủ, lúc này ông ấy khoác một cái áo khoác ngồi trên ghế sô pha, rõ ràng là đã bị đánh thức.
Bạch Du bước qua, vẻ mặt áy náy: “Xin lỗi ông nội, cháu đánh thức ông mất rồi.”
Ông Giang không quan tâm tới chuyện này, ông ấy đau lòng nhìn cô: “Ông đã nghe chuyện của mẹ cháu rồi, đừng quá đau lòng, có khó khăn thì cứ nói, giờ chúng ta đã là người một nhà rồi.”
Trong lòng Bạch Du cảm thấy vô cùng ấm áp, cô gật đầu nói: “Cháu biết rồi ạ, cháu cảm ơn ông nội.”
Ông Giang nói xong thì nhìn về phía Giang Lâm, chỉ nói một câu: “Chăm sóc tốt cho Du Du.”
Giang Lâm: “Dạ.”
Bên ngoài sân truyền tới tiếng vang của xe ô tô, hai người chào tạm biệt ông Giang, bước ra ngoài rồi trèo lên xe ô tô để tới cục công an.
Bạch Du ngồi trong xe, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài tối đen như mực, phía xa có lác đác vài cái đèn đường bật sáng, bây giờ đã là mười giờ rưỡi tối, dọc đường không nhìn thấy được mấy người đi bộ, xung quanh cực kỳ im lặng.
TBC
Trong đầu Bạch Du giống như một cuộn phim, không ngừng phát lại cảnh tượng ở chung từ nhỏ tới lớn với mẹ cô, mẹ cô vì Tần Tâm Hủy mà yêu cầu cô nhường kẹo trái cây cho cô ta, vì cô lỡ đẩy Tần Tâm Hủy nhẹ một cái nên mẹ cô nhốt cô trong tủ, bên trong tủ rất tối. Lúc đó cô khóc tới mức tan nát cõi lòng còn mẹ cô thì dẫn Tần Tâm Hủy tới Cung Tiêu Xã để mua bánh ngọt, khi anh cả phát hiện ra cô thì cô đã bị dọa ngất xỉu trong tủ…