Nghe Bạch Du gọi Lâu Tú Anh là "dì", không phải "mẹ", ánh mắt của tất cả mọi người lập tức tập trung vào.
"..."
Lâu Tú Anh đỏ bừng mặt, rồi tái nhợt, còn sặc sỡ hơn cả bảng pha màu.
Nhìn thấy Lâu Tú Anh kinh ngạc, Bạch Du vui vẻ hẳn.
Dơid trước, khi cô kết hôn với Giang Khải và kính rượu Lâu Tú Anh, Lâu Tú Anh đã mắng cô trước mặt mọi người suốt nửa tiếng.
Lúc đó sức khỏe ông Giang không tốt nên không đến dự đám cưới, vì vậy bà ta mới dám làm vậy.
Kiếp này, bà ta sẽ không bao giờ có cơ hội đó nữa.
Vài người anh em họ hàng nhà họ Giang từ đón dâu đến mời rượu đều ở bên hỗ trợ, những người khác đến trước đã ăn lót dạ, lại "giả vờ giả vịt" dùng nước lọc giả rượu trắng, như vậy mới không đến nỗi bị say mèm.
Nhưng hết lần này tới lần khác có người giống như kẻ ngốc, ai đến cũng không từ chối, người khác kính bao nhiêu họ liền uống bấy nhiêu, uống đến cuối cùng thiếu chút nữa điều phun ra nước mật vàng.
Người này không phải ai khác, chính là Giang Vũ.
Khách mời khác không biết gì, còn tưởng là anh em tình nghĩa, họ đều khen ngợi.
Chỉ có Giang Văn biết tâm sự của em trai, thừa dịp không ai chú ý, lại gần nói: "Cái gì cũng vừa phải thôi, nếu uống say nói lời không nên nói, đến lúc đó đừng nói anh không giúp em!”
Đối với việc Giang Vũ từng theo đuổi Bạch Du, anh ta không cảm thấy có gì nhưng bây giờ Bạch Du đã kết hôn với anh ba của họ là Giang Lâm, Giang Vũ phải quên đi quá khứ, sau này phải ngoan ngoãn lễ phép coi Bạch Du như chị dâu ba.
Bình thường tuy ngoài mặt Giang Lâm tỏ ra không quan tâm gì nhưng một khi đụng vào vảy ngược của anh, anh sẽ trở mặt ngay.
Chẳng phải đã thấy Giang Khải, em trai ruột của anh, bị anh tống vào tù rồi sao?
Chưa nói đến việc họ chỉ là anh em họ.
Mắt Giang Vũ đỏ ngầu, mặt cũng đỏ bừng vì uống nhiều: "Anh tư, anh cứ yên tâm đi, em sẽ không nói gì, không làm gì cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-296.html.]
Có điều trong lòng anh ta hơi khó chịu, nếu không cho anh ta uống say mèm, anh ta sẽ càng khó chịu hơn.
Anh ta quay đầu nhìn Giang Lâm và Bạch Du đang đi đến bàn khác để chúc rượu, người đàn ông cao lớn, vạm vỡ, người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần.
Anh ta hoàn toàn không muốn thừa nhận nhưng họ thực sự là một cặp trời sinh.
Uống hết ly này đến ly khác, trước mắt Giang Vũ bắt đầu hoa lên.
TBC
Cuối cùng anh ta vẫn say đến mức phải nhập viện.
Bên này tiếng nói cười rộn rã, còn trong tù lại là một cảnh tượng khác.
Tần Chính Nhân cho rằng họ bắt bà ta lại đây, nhất định phải tiến hành một phen thẩm vấn trước, đến lúc đó bà ta sẽ theo lý tranh luận.
Ai ngờ sau khi hai đồng chí cảnh sát bắt bà ta vào liền trực tiếp nhốt vào trong phòng giam.
Trong phòng giam ánh sáng lờ mờ, xung quanh tản ra mùi mốc meo khó ngửi làm cho người ta hít thở không thông, thỉnh thoảng còn có thể nghe được âm thanh sột soạt của chuột.
Tần Chính Nhân vừa sợ vừa giận, cầm lấy lan can sắt gào to: "Này! Các người mau thả tôi ra, tôi không có g.i.ế.c người!"
Dứt lời, phòng giam bên cạnh truyền đến một thanh âm quen thuộc: "Dì Nhân, dì là dì Nhân sao?"
Tần Chính Nhân ngẩn người, nheo mắt nhìn kỹ, mãi sau mới nhận ra người đàn ông mặt mũi bầm dập đối diện kia là Giang Khải: "Là cậu sao, Giang Khải? Sao mặt cậu lại thành thế này?"
Hôm nay không phải là đám cưới của anh trai anh ta sao?
Sao anh ta lại không đi dự, mà lại bị nhốt vào tù?
Nhắc đến chuyện này Giang Khải lại bực mình: "Do anh ba của cháu đánh! Đúng rồi, hôm nay là đám cưới của Bạch Du mà, sao dì ở đây?"
Cả hai đều cập nhật tin tức muộn.
Giang Khải không biết chuyện Tần Chính Nhân và Bạch Phi Bằng ly hôn, Tần Chính Nhân cũng không biết chuyện Giang Khải thuê lưu manh quấy rối Bạch Du và bị Bạch Du dùng búa đập bể đầu.