Tiếng pháo nổ vang, xe hoa chở cô dâu chú rể từ từ khởi hành. Lũ trẻ trong đại viện vỗ tay, reo hò, chạy theo xe hoa, náo nhiệt vô cùng.
Mãi đến khi xe hoa rời khỏi đại viện, Lâm Hướng Tuyết mới thở phào nhẹ nhõm: "Trời ơi, lúc nãy mình sợ muốn chết. Ôi chao ôi, hôm nay là ngày trọng đại của cậu, không nên nói những lời xui xẻo như vậy. Nói chung là lúc nãy mình sợ lắm, mình còn lo là Giang Lâm sẽ hủy hôn với cậu vì chuyện này, không tổ chức đám cưới nữa."
Nếu như vậy, không chỉ nhà họ Bạch mất hết mặt mũi mà Bạch Du cũng sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.
Đó là điều mà cô ấy không muốn nhìn thấy.
May mắn thay, Giang Lâm có phẩm chất tốt và đủ trách nhiệm.
Khi nãy anh sải bước dài tiến về phía Bạch Du, không chỉ những cô gái chưa kết hôn xung quanh mà ngay cả bản thân cô ấy cũng thấy Giang Lâm đẹp trai vô cùng.
Huhuhu sau này nếu như người đàn ông cô ấy tìm được có được một nửa tốt như Giang Lâm, cô ấy sẽ rất mãn nguyện.
Khóe môi Bạch Du vô thức cong lên: "Anh ấy sẽ không đâu, anh ấy đã hứa với mình, dù có chuyện gì xảy ra, anh ấy cũng sẽ không bao giờ bỏ mình lại và sẽ luôn đứng về phía mình."
Lâm Hướng Tuyết cảm thấy như được ăn một bụng "cơm chó": "Huhuhu thật ghen tị với cậu, nhìn hai người hạnh phúc như vậy, khiến mình cũng muốn nhanh chóng tìm người kết hôn."
Bạch Du: "Cậu ở thủ đô mãi không tìm được người ưng ý, lần này đi đảo Quỳnh Châu biết đâu lại tìm được ngay."
Hai mắt Lâm Hướng Tuyết sáng bừng: "Cậu mau nói thêm vài câu hay ho đi, hôm nay cậu là cô dâu, những lời chúc phúc cậu nói sẽ dễ thành sự thật nhất, mau nói người yêu tương lai của mình cao 1m8, đẹp trai như con rùa..."
Lâm Hướng Tuyết quá phấn khích nên lỡ lời.
Cô ấy vốn muốn nói giống cha nhưng lại lỡ miệng nói thành giống rùa.
"Haha!"
Bạch Du không thể nhịn được nữa, bật cười ha hả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-294.html.]
Suốt dọc đường, tiếng nói cười rộn rã vang vọng.
Lần kết hôn này, nhất định sẽ hạnh phúc hơn đời trước, phải không?
Chờ Bạch Du đi rồi, Bạch Phi Bằng mới chậm rãi quay về nhà họ Bạch.
TBC
Vừa vào cửa đã bị mẹ ông tát cho một cái: "Cái thằng này, ngày con gái lấy chồng quan trọng như vậy, con chạy đi đâu thế?"
Vừa rồi xảy ra chuyện như vậy, ông là người đứng đầu một nhà lại không có ở đây, nếu không có Giang Lâm chống đỡ cho, có lẽ Du Du sẽ bị người bắt nạt.
Nghĩ vậy, bà lại vỗ thêm mấy cái vào lưng ông.
Bạch Phi Bằng không hề né tránh.
Đợi đến khi bà Bạch đánh mệt mỏi, ông mới giải thích: "Vừa rồi con nhận được một mảnh giấy là chữ viết của Tần Chính Nhân, cô ấy bảo con ra ngoài bưu điện trước cổng đại viện chờ cô ấy, nếu không cô ấy sẽ cho cả đại viện biết con gái của con có một người mẹ ngoại tình."
Nói đến đây, ông nghiến răng nghiến lợi vì tức giận.
Mặc dù Bạch Du và Giang Lâm không quan tâm đến ánh mắt của người khác nhưng ông không muốn con gái mình trở thành trò cười cho thiên hạ trong thời khắc quan trọng của cuộc đời, bị mọi người trong đại viện bàn tán chỉ trỏ, vì vậy ông không còn cách nào khác, đành phải lén lút một mình ra ngoài gặp.
Trước đây Tần Chính Nhân hiểu lễ nghĩa, thanh lịch và uyên bác, tính cách tuy có hơi kiêu ngạo nhưng cũng không đến mức cực đoan như bây giờ, như thể bà ta sống không tốt thì phải kéo tất cả mọi người cùng xuống nước.
Sau đó ông đi đến bưu điện nhưng không nhìn thấy người của Tần Chính Nhân, rất nhanh ông đã nhận ra mình bị đùa giỡn.
Hết lần này đến lần khác, người đàn bà này thật là ác độc.
Bà Bạch gắt lên: “Là do con ngu, xảy ra chuyện như vậy chẳng lẽ con không biết thương lượng với mẹ?"
Bạch Phi Bằng: "Con cũng không muốn khiến mẹ lo lắng."
Gần đây trong nhà xảy ra quá nhiều chuyện, đều do đứa con trai vô dụng là ông nên ông nghĩ nếu một mình ông có thể giải quyết là cách tốt nhất.