Lâm Hướng Tuyết: “Bạch Du, nay cậu đẹp quá, nếu mình là đàn ông thì chắc chắn mình cũng bị cậu quyến rũ.”
Mọi người nghe vậy thì không kiềm được mà bật cười.
Bà Bạch lấy sợi dây chuyền ngọc trai và đồng hồ Rolex được nhà họ La tặng ra, tự tay đeo cho Bạch Du, khóe mắt cũng đỏ lên.
Lúc Bạch Du vừa ra đời chỉ có chút xíu, do trong khoảng thời gian mang thai Tần Chính Nhân ăn không được ngủ không yên dẫn tới việc cô nằm trong bụng bà ta không có được bao nhiêu dinh dưỡng. Có thể nói đứa bé này là do một tay bà đã nuôi nấng.
Hôm nay đứa bé đó đã lập gia đình.
Trong lòng bà Bạch vừa vui mừng vừa chua xót.
Có người ở đây biết chuyện nhà họ La tặng đồng hồ Rolex và dây chuyền ngọc trai, cũng có người không biết. Nhưng cho dù có biết không thì khi thấy Bạch Du đeo mấy thứ đó vẫn tới tấp phát ra tiếng cảm thán đầy ngưỡng mộ và ca ngợi.
“Thì ra đây là đồng hồ Rolex! Trước đó tôi vẫn luôn nghe mọi người nói nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy đấy.”
“Tôi cũng vậy, nghe nói một cái hơn một ngàn đồng lận, Bạch Du may mắn quá!”
Không chỉ là may mắn thôi, còn chưa gả qua đó mà đã tặng đồng hồ Rolex và dây chuyền ngọc trai rồi. Nhà họ Giang lại càng ghê gớm, tặng luôn một căn Tứ Hợp Viện.
Phóng tầm mắt nhìn toàn bộ đại viện, thậm chí là toàn bộ thủ đô, không có ai cho sính lễ đắt tiền như vậy cả.
Thực sự là không có so sánh sẽ không có đau thương, ngưỡng mộ cũng không được, ngưỡng mộ cũng không được.
Chẳng mấy chốc, bên ngoài đã liên tục truyền tới âm thanh xe ô tô tới.
Mọi người ra ngoài xem thì lại bị nhét đầy một miệng ghen tị lần nữa.
Thế mà nhà họ Giang lại tới đón dâu bằng tám chiếc ô tô!
Người bình thường khi đám cưới có được một chiếc xe đạp là đã vô cùng kiêu ngạo rồi, thế mà nhà họ Giang lại dùng xe ô tô tới để đón dâu. Đã thế lại còn là tám chiếc xe ô tô cùng một lúc.
Khí thế!
Quá khí thế!
Chẳng mấy chốc, mấy chiếc xe ô tô đã xếp dài đậu trước cửa nhà họ Bạch.
Giang Lâm mặc quân phục bước xuống xe đầu tiên, dáng người cao lớn thẳng tắp, vai rộng eo hẹp chân dài, mấy cô gái xung quanh vừa nhìn thấy anh cũng không kiềm được mà đỏ mắt.
Mẹ ơi, đúng là đóa hoa cao quý lạnh lùng của đại viện mà, quả thực là rất đẹp trai.
Sau này nếu các cô ấy có thể có được bạn trai đẹp bằng một phần Giang Lâm thì dù có phải giảm mười năm tuổi thọ của các cô ấy thì các cô ấy cũng sẵn lòng.
Theo truyền thống cũ, khi nhà trai tới đón dâu sẽ bị nhà gái làm khó.
Bạch Du vốn cho là anh cả của cô không dám làm khó Giang Lâm, dù sao đối diện với khuôn mặt đó thì ai lại dám làm khó chứ?
Ai ngờ anh cả của cô lại rất can đảm.
“Giang Lâm, em chống đẩy một trăm cái ngay tại chỗ cho anh. Sau khi làm xong thì anh sẽ cho em vào trong.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-289.html.]
Một trăm cái chống đẩy!
Mọi người nhốn nháo, có người cảm thấy người anh vợ này rất quá đáng.
“Gia Dương, cậu làm anh vợ mà lại không suy nghĩ cho em gái chút nào. Sau khi chống đẩy một trăm cái xong, lỡ như chú rể run chân thì phải làm sao bây giờ?”
Vừa dứt câu, mọi người đã cười lớn.
Không phải ư, lỡ như run chân thì tối đó làm sao mà động phòng được?
Bạch Gia Dương đẩy mắt kính trên mũi: “Chỉ có một trăm cái, tôi nghĩ em rể của tôi sẽ không cảm thấy có vấn đề gì. Đúng không Giang Lâm?”
Giang Lâm nhìn Bạch Gia Dương, anh không nói lời nào mà trực tiếp cúi người xuống làm theo lời anh ấy.
Đối với một người bình thường mà nói thì chống đẩy một trăm cái là nhiệm vụ không thể làm được.
Nhưng đối với Giang Lâm mà nói, quả thực không phải là chuyện đáng kể.
Mấy anh con chú bác của Giang Lâm đứng một bên la to để động viên anh, một bên phát kẹo mừng và thuốc mừng cho mọi người.
Kẹo là kẹo mừng màu đỏ trộn lẫn với kẹo trái cây, thuốc là t.h.u.ố.c lá thơm Trung Hoa.
Một gói t.h.u.ố.c lá thơm Trung Hoa có giá bảy hào, người bình thường hút thuốc chỉ có thể một gói t.h.u.ố.c lá giá bảy xu để tiết kiệm tiền, nhà nào khá khẩm chút thì nhiều lắm là mua một bao t.h.u.ố.c lá hiệu Mẫu Đơn có giá bốn mươi lăm xu. Thế mà đám cưới của nhà họ Giang lại sử dụng t.h.u.ố.c lá thơm Trung Hoa.
Mọi người líu lưỡi tới tấp không nói nên lời lần nữa, quá khí thế!
Tục ngữ có câu ăn của chùa thì quét lá đa, nhận được đồ tốt của nhà họ Giang nên đương nhiên là mọi người sẽ nói giúp cho Giang Lâm.
Chẳng qua là không chờ mọi người nói giúp cho Giang Lâm thì đã thấy Giang Lâm đứng dậy khỏi mặt đất, anh phủi tay, sau đó mặt không đỏ thở không gấp nhìn Bạch Gia Dương: “Hoàn thành xong một trăm cái chống đẩy rồi, bây giờ em có thể vào trong chưa?”
Mọi người sửng sốt.
Chưa được mười phút nữa mà đã làm xong một trăm cái chống đẩy rồi?
Mấy người phụ nữ đã lấy chồng nhìn Giang Lâm rồi phát ra tiếng cảm thán đầy ngưỡng mộ lần nữa.
Cơ thể này, chậc chậc chậc, rắn chắc mạnh mẽ, thực sự khiến người ta thèm thuồng mà.
Trước đó các cô ấy cảm thấy Bạch Du gả vào nhà họ Giang là chuyện vô cùng hạnh phúc. Bây giờ các cô ấy cảm thấy, cô gả cho Giang Lâm sao có thể không cảm nhận được “tính phúc”* chứ?
*Tính phúc: Ý nói cuộc sống về mặt t.ì.n.h d.ụ.c được thỏa mãn.
Chuyện đùa giỡn trong đám cưới là bình thường, thực sự làm khó thì sẽ không vui.
Khi Bạch Gia Dương định gật đầu nói được rồi thì nghe thấy bên ngoài truyền tới tiếng xôn xao.
Không biết là ai nói: “Đây không phải là Tần Chính Nhân, mẹ của Bạch Du à? Bà ta đến làm gì?”
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng không có tình cảm vang lên –
“Hôm nay là ngày con gái cưng của tôi lấy chồng, tôi làm mẹ mà không tới thì sao coi được?”
TBC
Mọi người quay đầu lại nhìn thì thấy Tần Chính Nhân mặc áo trắng quần trắng nở nụ cười lạnh đứng trong đám đông.