Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 280

Cập nhật lúc: 2025-03-25 19:55:39
Lượt xem: 22

Ngay cả "nữ hoàng tin đồn" Thái Vọng Xuân cũng không thể nghe ngóng được gì.

Bạch Du biết rằng bên ngoài mọi người đang bàn tán về nhà họ Bạch nhưng bản thân cô không hề bị ảnh hưởng.

Cô cảm thấy khá kỳ lạ khi mẹ mình đột ngột rời khỏi nhà nhưng cô có linh cảm rằng mọi chuyện sẽ không kết thúc nhanh chóng như vậy.

Về phần Giang Khải và Tần Tâm Hủy, hoàn toàn không có tin tức gì, cũng không biết hai người này đang tính toán điều gì.

Tuy nhiên, ngày mai là đám cưới của cô và Giang Lâm, cô cũng không có tâm trí để quan tâm đến những người khác.

TBC

Cô thử lại váy cưới, nhận ra màu son không hợp với chiếc váy mới mua nên cô đeo túi đeo chéo quân đội, chuẩn bị đến cửa hàng bách hóa chọn mua một thỏi son khác.

Cô đạp xe ra ngoài, vừa ra khỏi đại viện quân khu, cô đã phát hiện ra điều bất thường.

Có vẻ như ai đó đang theo dõi cô.

Chẳng bao lâu sau, trực giác của cô đã được xác nhận, khi đi qua một con hẻm, hai bóng người bỗng xuất hiện ở đầu hẻm chặn ngang đường đi của cô.

Bạch Du phanh xe gấp, sau đó nhìn hai người lạnh lùng hỏi: "Ban ngày ban mặt, các người không định quấy rối chứ?"

Hai người đàn ông trước mặt, một cao một thấp, đều có vẻ lưu manh, nhìn cô ta bằng ánh mắt dâm dục.

Gã cao lớn cười khì khì: "Em cuống quýt gì vậy? Nhìn bọn anh rõ ràng là người tốt mà, sao bọn anh lại lưu manh được chứ?"

Gã thấp bé cũng cười theo: "Đúng vậy, bọn anh đều là người tốt, chỉ muốn kết bạn với em thôi."

Mặt Bạch Du tái nhợt, bước xuống xe đạp, vừa lùi lại vừa nói: "Các người đừng lại đây, không thì tôi sẽ kêu cứu!"

Hai gã đàn ông tiến sát về phía cô.

Gã cao lớn: "Em nên im lặng, nếu không bọn anh sẽ không khách sáo với em đâu."

Người lùn: "Đúng vậy đúng vậy, ở đây không có ai đi qua, em có hét vỡ cổ họng cũng vô dụng."

Bạch Du: "Cứu với... Có người quấy rối!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-280.html.]

Gã cao lớn: "Con điên này, bảo mày đừng kêu mày càng muốn kêu, ông đây đánh c.h.ế.t mày!"

Nói xong gã liền xông lên muốn bắt Bạch Du, vừa lúc đó, một bóng người đột nhiên xuất hiện ở phía sau ngõ nhỏ.

"Các người dừng tay cho tôi!"

Vừa dứt lời, bóng người đó đã lao đến với tốc độ nhanh như chớp, che chắn Bạch Du phía sau: "Du Du, đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em!"

Bạch Du nhìn vào mắt Giang Khải, nở một nụ cười: "Cuối cùng anh cũng xuất hiện rồi, em đã đợi anh rất lâu."

Giang Khải sững sờ, sau đó tim anh như muốn trào ra ngoài.

Anh ta biết mà!

Anh ta biết trong lòng Bạch Du vẫn yêu anh ta!

Phụ nữ chính là động vật cảm tính, chỉ cần anh ta hơi giở chút thủ đoạn, cô sẽ rất cảm động.

Nhưng mà anh ta chính là kêu hai người đến giả bộ quấy rối, sau đó chờ lúc cô sợ hãi nhất, anh ta giống như anh hùng từ trên trời giáng xuống, như vậy cô sẽ cảm động sẽ lại yêu anh ta.

Cô và anh ba anh ta lĩnh giấy chứng nhận kết hôn thì thế nào, có thể ly hôn mà.

Đến lúc đó anh ta sẽ như trong sách viết, cưới Bạch Du về nhà, nuôi Tần Tâm Hủy ở bên ngoài, thật sự trái ôm phải ấp.

Giang Khải đè nén tâm trạng kích động: "Du Du, em yên tâm, dù có mất mạng anh cũng sẽ không để em bị thương."

Nói xong, anh ta xoay người nhìn về phía hai gã đàn ông, lớn tiếng quát: "Các người cũng không đi hỏi thăm nhà họ Giang chúng tôi là ai à..."

Nhưng mà còn chưa nói xong, chợt nghe "bốp" một tiếng, ngay sau đó gáy anh ta đau nhói lên.

Anh ta đưa tay sờ một cái, sau đó sờ được một đống máu.

Anh ta giật mình quay đầu, chỉ thấy Bạch Du cầm búa sắt, trên búa sắt dính m.á.u tươi.

Bạch Du vẫn nở nụ cười trên môi, giọng nói du dương mà dịu dàng: "Tôi đã luôn chờ đợi anh, chờ để đánh c.h.ế.t tên khốn là anh!"

Giang Khải nhìn cô với vẻ mặt như gặp ma: "… Sao trên người em lại có búa?"

Loading...