Chính lúc anh ta chửi bới độc giả không có mắt nhìn, vậy mà anh ta lại xuyên sách!
Anh ta xuyên vào cuốn tiểu thuyết do chính mình viết, trở thành nam chính trong đó, chỉ có điều lúc đầu ý thức của anh ta còn chưa tỉnh táo, hoàn toàn không biết thế giới này là một cuốn tiểu thuyết do chính mình viết.
Tuy nhiên bây giờ biết cũng không muộn, mọi thứ ở đây đều do anh ta quyết định.
Anh ta, chính là vua của thế giới này!
Giang Khải cười tỉnh dậy từ giấc mơ, nghĩ đến việc thế giới này do chính mình tạo ra mà không khỏi sôi sục nhiệt huyết.
Nhưng mà…
Trong sách, lúc này lẽ ra Bạch Du vẫn còn yêu anh ta và sẽ sớm kết hôn với anh ta nhưng bây giờ lại ngược lại. Bạch Du không thích anh ta và chủ động hủy hôn ước với anh ta, thậm chí còn quá quắt hơn, cô thực sự đã kết hôn với Giang Lâm.
Giang Lâm, cũng chính là người giàu mới nổi kia.
Anh ta tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra!
Anh ta viết cuốn tiểu thuyết này chính là để không cho hai người họ đến với nhau nhưng bây giờ thế giới trong sách lại có ý thức riêng của nó.
Giang Khải nhíu mày nhưng anh ta nhanh chóng bình tĩnh lại.
Ngoài sự xuất hiện ngoài ý muốn là Bạch Du, mọi thứ khác đều đang diễn biến theo hướng mà anh ta đã viết trong sách, có lẽ Bạch Du chỉ là một sai lệch nhỏ nhưng cuối cùng toàn bộ thế giới vẫn sẽ phát triển theo cài đặt của anh ta.
Giang Lâm sẽ c.h.ế.t sau hai năm và Bạch Du cũng sẽ kết hôn với anh ta.
Và anh ta, đã định sẽ bước lên đỉnh cao cuộc đời.
Nghĩ đến đây, anh ta nhảy bật dậy từ trên giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-268.html.]
Anh ta cần đi tìm Tần Tâm Hủy để nhờ giúp đỡ, ở thế giới thực chính Tần Tâm Hủy đã giúp anh ta.
**
Bạch Du không hề biết Giang Khải đã nhận thức được thân phận của mình.
Ngày hôm sau thức dậy, cha và anh cả cô cả đêm không về, đến giờ vẫn chưa về.
TBC
Mà cửa phòng mẹ cô mở ra, bà ta không ở trong phòng, không biết sáng sớm đã đi đâu.
Nhưng mà Bạch Du lười quan tâm hành tung của bà ta, cô quyết định làm bữa sáng trước, nếu như ăn điểm tâm cha và anh cả cô còn chưa trở về, cô sẽ ra ngoài tự đi tìm người.
Đi vào bếp, cô lục lọi nguyên liệu nấu ăn, chỉ tìm được một ít khoai tây và cà rốt, cùng với một miếng thịt heo.
Cô thái khoai tây và cà rốt thành hạt lựu, thịt heo băm thành thịt băm, rồi chuẩn bị gừng hành tỏi băm nhỏ.
Tiếp theo, cho dầu nóng vào chảo, cho thịt băm vào xào cho đến khi chín tái, xào ra hết nước thừa, sau đó cho thêm hành, gừng băm, tương đậu nành và tương ngọt, xào cho đến khi dậy mùi thơm của nước sốt, sau đó cho khoai tây và cà rốt đã cắt hạt lựu vào.
Xào cho đến khi chín tái, sau đó đổ vào một bát nước lọc, thêm xì dầu, nước tương, đường trắng, sau đó rưới một lượng nước bột năng vừa đủ, xào cho đến khi sánh lại, cho mì đã nấu chín và vớt ráo nước vào trộn đều, vậy là món mì ý khoai tây thịt băm đã hoàn thành.
Đợi đến khi bữa sáng được nấu xong, Bà Bạch và Niệm Niệm đã dậy.
Trong lòng bà Bạch đã coi Niệm Niệm như đứa chắt ruột của mình, bà nắm lấy tay nhỏ của cô bé ra ngoài sân đánh răng rửa mặt.
Mọi người nhìn thấy đều hỏi Niệm Niệm là ai, bà Bạch cũng thẳng thắn nói là chắt ruột của mình nhưng mọi người đều nghĩ rằng Niệm Niệm là con của người thân, không nghĩ đến việc Bạch Gia Dụ đã mất tích.
Tuy Niệm Niệm còn nhỏ nhưng rất lễ phép, gọi dì, thím, bà nội ngọt ngào, giọng nói nũng nịu, lại thêm khuôn mặt xinh xắn, ai nhìn cũng mê mẩn, Niệm Niệm xoay vòng trong mấy lời khen "đáng yêu”.
"Bà nội, Niệm Niệm, hai người dậy rồi à? Cháu làm mì ý thịt bò hầm khoai tây, hai người mau ra ăn đi."
Bạch Du múc mì ra và bê ra, vừa vặn nhìn thấy bà nội dắt Niệm Niệm đi vào, chỉ thấy nếp nhăn trên mặt bà nội giãn ra, hình ảnh một già một trẻ vô cùng ấm áp và hài hòa.