Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 257

Cập nhật lúc: 2025-03-25 19:54:47
Lượt xem: 23

Bạch Du: "Bản thân anh cũng không dám đảm bảo có thể làm được đúng không? Nhưng tôi tin anh Giang Lâm có thể làm được."

Giang Lâm giống như tảng đá kiên định, miễn là cô không làm điều gì trái pháp luật, anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh cô.

Cho dù cả đời này anh cũng sẽ không yêu cô, cho dù sau này sẽ có người khiến anh động lòng xuất hiện, cô đều tin tưởng anh sẽ không làm chuyện không phù hợp với cô, lại càng sẽ không chủ động ly hôn với cô.

Điểm này, không chỉ có Giang Vũ làm không được, những người khác ở nhà họ Giang cũng không làm được.

Bạch Du: "Còn nữa, nếu như tôi và người nhà anh xảy ra mâu thuẫn xung đột, anh sẽ đứng về phía tôi vô điều kiện, che chở tôi nói thay tôi sao?"

Giang Vũ nhìn cô, không lên tiếng.

Khóe miệng Bạch Du không tự chủ được nhếch lên: "Anh vẫn không thể đảm bảo đúng không? Nhưng anh Giang Lâm sẽ làm được, anh xem, đây là lý do tôi chọn anh ấy. Tôi cần một người bảo vệ mình vô điều kiện, chiều chuộng tôi, dù biết tôi sai cũng sẽ không do dự đứng về phía tôi."

Giang Vũ nhìn cô, ánh mắt dừng lại ở nụ cười trên khóe môi cô.

Gương mặt anh ta cũng lộ ra một lúm đồng tiền nhỏ khi cùng cô mỉm cười.

Lúc này, anh ta biết mình thua ở đâu rồi.

Nhưng anh ta vẫn không cam tâm: "Tháng trước tôi bị điều đi Hà Bắc tập huấn, cô biết ai là người nhúng tay vào không?"

Bạch Du lắc đầu.

Giang Vũ: "Là anh ba của tôi, tôi biết bây giờ nói gì cũng không thay đổi được nhưng tôi muốn cho cô biết, anh ta không tốt như cô tưởng tượng đâu, con người này, lòng lang dạ sói!"

Nếu không phải do Giang Lâm nhờ La Hoằng Huân điều động đi, anh ta chưa chắc đã thua.

Nghĩ đến đây, cơn tức giận trong lòng anh ta không thể nào kìm nén được.

Bạch Du: "..."

Giang Lâm nhờ cậu út điều động Giang Vũ đi?

Cô thực sự không biết giữa hai người lại xảy ra chuyện như vậy.

Ngay lúc này, tiếng bước chân vang lên từ phía sau.

Bạch Du quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Giang Lâm cao ráo, mày kiếm mắt sáng, trong bộ quân phục chỉnh tề, đang từ từ bước về phía cô trong màn đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-257.html.]

Bốn mắt nhìn nhau, tim cô đập mạnh, không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác bồi hồi.

Giang Lâm đi tới, ánh mắt lướt qua chiếc áo khoác trên vai Bạch Du một cách kín đáo, sau đó ngước mắt nhìn Giang Vũ: "Đã muộn thế này rồi, cậu tìm chị dâu ba có chuyện gì?"

Chị dâu ba.

Hai chữ này lập tức vạch rõ ranh giới thân phận giữa hai người.

Giang Vũ hiểu rằng đây là lời cảnh báo của Giang Lâm, anh ta nhếch mép: "Không có gì, chỉ có một số chuyện muốn hỏi Du... Chị dâu ba, bây giờ đã hỏi rõ ràng rồi."

Giang Lâm nhìn anh ta, gật đầu: "Ừm."

Nói xong anh cởi áo khoác xoay người đưa cho Bạch Du: "Áo khoác của anh cho em."

Bạch Du vội vàng lấy áo khoác khoác trên người xuống, muốn đưa trả lại cho Giang Vũ, ai ngờ nửa đường lại bị Giang Lâm nhận lấy, sau đó anh trả lại cho Giang Vũ, dưới ánh nhìn của Giang Lâm, cô khoác áo khoác của anh lên người.

“…”

TBC

Không hiểu sao có loại cảm giác bị bắt gian tại giường nhỉ?

Bạch Du lắc đầu, đẩy cảm giác quỷ dih này ra khỏi đầu.

Giang Lâm: "Làm sao vậy?"

Bạch Du: "Không sao."

Giang Lâm: "Vậy thì về nhà thôi?"

Bạch Du: "Ừ."

Vừa dứt lời, cổ tay cô đã bị Giang Lâm nắm lấy.

Đốt ngón tay anh rõ ràng, thon dài và mạnh mẽ, nắm lấy cổ tay cô, cô có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay anh và những đường gân màu xanh nhạt trên mu bàn tay.

Khuôn mặt anh vẫn đẹp như vậy, đẹp đến mức có phần yêu nghiệt, vô cùng chói lọi, trái ngược hoàn toàn với sự nghiêm túc chỉnh tề của anh, tạo nên một sự mâu thuẫn và tương phản không thể nói thành lời.

Sự mâu thuẫn này như cào vào tim người, khơi gợi một cảm giác ngứa ngáy khó tả.

Giang Lâm dắt cô đi về phía trước, dường như nhận ra ánh mắt của cô, anh cúi mắt xuống: "Sau này cách xa Giang Vũ một chút."

Loading...