Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 239

Cập nhật lúc: 2025-03-25 06:14:54
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi anh bước tới gọi cô, cô còn ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn không bằng bàn tay lên, đôi mắt khóc tới mức sưng đỏ như quả óc chó, dù dáng vẻ đã vô cùng thảm nhưng cô vẫn ngoan ngoãn gọi anh một tiếng “Anh Lâm”.

Chẳng qua là ngay hôm sau cô đã phát sốt, tận bốn mươi lăm độ.

Quá đáng nữa là, khi đó Tần Chính Nhân không phát hiện ra ngay lập tức, bà ta còn dẫn Tần Tâm Hủy ra ngoài mua bánh ngọt, khi về thì mới phát hiện khuôn mặt Bạch Du đã đỏ bừng, bắt đầu nói mê sáng. Lúc này bà ta mới đưa người tới bệnh viện, bác sĩ nói nếu tới muộn một chút nữa thì đầu óc có thể bị sốt hỏng.

Anh không cảm thấy phụ nữ không bằng đàn ông, nhưng phụ nữ trong đại viện khiến anh không thích, Lâu Tú Anh xem như là một, Tần Chính Nhân cũng xem như là một.

TBC

Rõ ràng là ông Giang cũng nhớ chuyện năm đó: “Du Du là một đứa bé ngoan, sau này cháu phải đối xử với con bé thật tốt, nếu như cháu có can đảm làm chuyện có lỗi với con bé, không cần nhà họ Bạch ra mặt, ông sẽ là người đầu tiên không tha cho cháu.”

Giang Lâm: “Cháu sẽ không làm chuyện có lỗi với cô ấy.”

Ông Giang gật đầu: “Ông đã bảo cha cháu qua đây để bàn bạc về đám cưới.”

“Vâng ạ.”

Giang Lâm đáp lại một tiếng, sau khi đưa mấy tấm ảnh đã rửa khác cho ông ngoại, chuẩn bị gọi điện thoại cho nhà họ La, anh chợt nghe ông nội nói:

“Chuyện Giang Vũ được phái tới Hà Nam để bồi dưỡng, là do cháu nhúng tay vào phải không?”

Giang Lâm không đáp lại.

Ông Giang thấy dáng vẻ của anh, làm sao có thể không đoán ra được chứ, khịt mũi nói: “Cáo già.”

Giang Lâm: “...”

Anh già chỗ nào?

Trước đây anh không quan tâm tới tuổi tác của mình, sau khi ông nội nói anh già nhiều lần, thêm lần trước Bạch Du cũng nói như vậy, khiến anh không thể không nghi ngờ, lẽ nào anh thực sự già như vậy ư?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-239.html.]

Nhưng anh chỉ mới có hai mươi lăm tuổi thôi!

Ông Giang công kích cháu trai xong, lúc này mới cầm ảnh lên, ngắm nghía một cách thích thú.

***

Khi nhà họ La nhận được cuộc gọi của Giang Lâm, cả nhà ngạc nhiên tới mức rơi cằm xuống đất.

Sau khi La Hoằng Huân biết chuyện này, anh ấy cũng bị tốc độ của Giang Lâm làm chấn động: “Quả thực là tốc độ của Giang Lâm không lên tiếng thì thôi, một khi lên tiếng ai nấy cũng ngạc nhiên, trước đó con còn nghĩ rằng nó sẽ sống cô đơn cả đời, không ngờ nó lại đột ngột lên đường như vậy.”

Ông La nhặt cằm rớt dưới đất của mình lên: “Giang Lâm nói con bé đó tên là Bạch Du, sao cha lại nhớ người yêu cũ của Giang Khải cũng có cái tên giống vậy nhỉ?”

La Hoằng Huân: “Không phải giống, mà là cái tên này, vả lại không phải là trùng tên, mà là cùng một người.”

Cùng một người?

Bà La sợ run người, chợt tỉnh táo lại: “Ý của con là cháu dâu mà Giang Lâm cưới là người yêu cũ của Giang Khải?”

La Hoằng Huân gật đầu: “Không sai, là cùng một người, lần trước khi Giang Lâm tặng bánh táo đỏ cho cô gái đó, con đã cảm thấy không bình thường, nhưng lúc đó con bé vẫn còn là người yêu của Giang Khải, con còn cảm thấy bọn chúng không phải là đang diễn. Nào ngờ vừa ngoảnh đầu lại là con bé đó đã hủy bỏ hôn ước với Giang Khải, ông Giang cho con bé đó chọn một trong những anh em nhà họ Giang để làm người yêu, kết quả là những người khác còn chưa kịp ra tay thì người đã bị Giang Lâm lừa tới tay rồi.”

À, cũng không đúng, Giang Vũ đã ra tay.

Chẳng qua là khi vừa ra tay là đã bị Giang Lâm “Tính kế” rồi, tới Hà Nam tận một tháng, sau khi về Bạch Du đã thành vợ của Giang Lâm.

Chậc chậc, đáng thương quá.

Trong lòng La Hoằng Huân cảm thấy đồng cảm với Giang Vũ, lại không nhớ bản thân là người “Nối giáo cho giặc”.

Cái cằm của ông La rơi xuống đất một lần nữa, mất nửa ngày mới tìm lại giọng nói của mình: “Có phải là Giang Khải không biết không?”

Loading...