Bạch Gia Dương định xuống nông thôn để cúng bái một cái nhưng sắc trời đã không còn sớm, lại không có xe con, chỉ có thể tạm thời bỏ ý định, khi nào rảnh rỗi sẽ xuống cúng bái.
Bạch Du không có quá nhiều thiện cảm với người cậu này, thế nên không cảm thấy đau lòng mấy.
Tới giờ ăn cơm tối, cha và mẹ cô vẫn chưa quay về.
Bà nội làm mỳ sợi cho cô và anh cả, còn đặc biệt đến nhà hàng Quốc Doanh để mua hai bát canh thịt cừu nướng, đổ vào trong mì sợi, thịt dê có vị đậm đà thơm ngon, ăn rất ngon.
Thím Thái ở cách vách biết cô về nên cố ý tặng món trác tương miến.
Tài nghệ nấu ăn của thím Thẩm không được giỏi nhưng bà ấy làm món trác tương miến rất là ngon, có người nói nhà bà ấy được ông cha truyền lại một tờ công thức, thế nên mới có thể làm món trác tương miến ngon như vậy.
Bên trong trác tương miến có thêm thịt lợn băm, trộn đều với mì sợi, đơn giản nhưng ngon tới mức bùng nổ vị giác.
Sau khi ăn xong, Bạch Du cũng đưa ra quyết định.
Cô quyết định tạm thời không nói chuyện sai trái của mẹ với mọi người, sau khi đám cưới của cô và Giang Lâm xong xuôi thì cô sẽ nói toàn bộ.
***
Giang Lâm không về nhà dòng thứ ba, mà là tới tứ hợp viện của ông Giang.
Ông Giang đã đợi Giang Lâm tới đây từ lâu, vừa thấy anh vào nhà là đã nói: “Cháu bắt đầu nhớ thương Du Du từ lúc nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-238.html.]
Giang Lâm khựng lại: “Cháu không nhớ.”
Ông Giang không muốn buông tha cho anh dễ dàng như vậy: “Ông thấy cháu đã nhớ thương Du Du từ nhỏ nhưng Du Du lại thích Giang Khải, cháu mới không nói có đúng không?”
“Cháu đừng vội phủ nhận, khi còn nhỏ cháu luôn đối xử lạnh lùng với mọi người nhưng mỗi khi trong nhà có đồ ăn ngon, cháu sẽ luôn chừa lại một phần cho Du Du, ngay cả Giang Khải cũng không có phần, có lần bà nội cháu làm búp bê vải con cọp cho cháu, Giang Khải khóc lóc giành với cháu mấy lần nhưng cháu không chịu cho nó, thế mà khi Du Du nhắc tới, cháu lại cho con bé ngay lập tức, cháu còn nói mình không nhớ thương người ta ngay từ nhỏ?”
TBC
Giang Lâm: “...”
Ông Giang coi việc vạch trần anh làm niềm vui: “Còn có năm đó nữa, Du Du bị mẹ con bé ép tắm nước lạnh nên phát sốt, cháu chạy tới nhà người ta cuỗm Du Du về nhà họ Giang, sau đó cháu còn nói mình sẽ không để Du Du về nhà họ Bạch.”
Giang Lâm: “...”
Chuyện xảy ra lúc Bạch Du được bốn tuổi.
Mùa hè năm đó vô cùng nóng bức, nhiều ngày không có mưa, việc sử dụng nước trở thành thứ vô cùng túng thiếu, có rất nhiều người lựa chọn không cho con cái tắm rửa vì hủy bỏ hẹn ước sử dụng nước, nhà họ Bạch cũng vậy.
Chẳng qua là ngày đó Bạch Du và chị họ của cô ra ngoài chơi, khi về Bạch Du trở thành con khỉ dính đầy bùn, cô khóc nói chị họ đẩy cô vào vũng bùn nhưng mẹ cô là Tần Chính Nhân lại không tin, trái lại còn chửi cô là đồ nói dối.
Khi đó Tần Chính Nhân không thèm đếm xỉa tới vẻ mặt tủi nhục của Bạch Du, bà ta lấy một chậu nước lạnh cho cô tắm, lúc trước Bạch Du được bà Bạch chăm sóc, sau đó được cha cô là Bạch Phi Bằng đưa về, do đó mà Tần Chính Nhân không biết con gái mình không thể tắm nước lạnh.
Bạch Du lau sạch nước mắt, nói bằng giọng yếu ớt với mẹ rằng cô muốn tắm nước nóng, cô sợ nước lạnh, Tần Chính Nhân nghe vậy, bà ta không có kiên nhẫn, thế là đánh mấy bạt tay lên trên m.ô.n.g của cô, còn mắng cô là đồ phiền phức và đồ làm ra vẻ, sau đó bà ta cởi sạch đồ của Bạch Du rồi ném cô vào trong chậu tắm.
Bạch Du bị mẹ cô chà lau tới mức cả người đỏ ửng, khóc khàn cả giọng, cho tới khi hàng xóm qua khuyên bảo thì Tần Chính Nhân mới bỏ qua cho cô.
Sau đó anh nghe được chuyện này từ những người trong đại viện, lúc ấy anh đang đến trường đi học, khi anh về thì thấy Bạch Du trong bụi hoa quế ở đại viện, cơ thể nho nhỏ co tròn, run lẩy bẩy vì lạnh.