Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 236
Cập nhật lúc: 2025-03-25 06:14:48
Lượt xem: 42
Giang Lâm suy nghĩ một lúc, gật đầu lần nữa: “Được ạ, cháu nghe bà nội, cháu sẽ giao tiền tiết kiệm cho Du Du bảo quản, hai ngày nữa cháu cũng sẽ chuyển căn nhà cho Du Du đứng tên.”
Bây giờ chỉ vừa mới làm sổ kết hôn mà đã giao ra toàn bộ tiền tiết kiệm, ngay cả căn nhà cũng chuyển cho Du Du, cháu rể như vậy, dù cho có đốt đèn lồng cũng không thể tìm được.
Bà Bạch cảm thấy rất vừa ý, chợt cảm thấy đứa trẻ này quá thật thà: “Bà biết rõ bé Du, từ trước đến giờ có chút bốc đồng, cháu đừng cưng chiều con bé quá.”
Bạch Du: “?”
Cô bốc đồng khi nào?
Còn nữa, bà nội cô nói tạo phản là tạo phản, còn tạo phản nhanh như vậy nữa chứ!
Giang Lâm lại không gật đầu: “Du Du rất tốt, vả lại cưới vợ là để cưng chiều mà.”
Bạch Du: “...”
Tại sao trước đây cô lại không biết anh có thể nói những lời thế này?
Nếu không phải cô biết đời trước và đời này của anh là gà tơ, cô còn nghi ngờ anh là cao thủ trêu hoa nữa đấy.
Bà Bạch vừa lòng tới mức không thể vừa lòng hơn: “Lời này hay lắm, vợ là để cưng chiều, có vài người đàn ông theo chủ nghĩa nam quyền, một khi về nhà sẽ tréo nguẩy chân chờ ăn giống như mấy ông lớn, không biết làm việc nhà.”
Giang Lâm: “Bà nội cứ yên tâm, mười ba tuổi cháu đã đến trường quân đội, việc nhà nào cũng biết làm, sau này chỉ cần cháu không làm nhiệm vụ thì việc nhà sẽ do cháu làm.”
Bà Bạch lặng lẽ cho Giang Lâm thêm mười điểm, thành cháu rể một trăm điểm: “Cháu quả không tệ, giao Du Du cho cháu, bà rất yên tâm.”
Bạch Du ngồi coi là đủ rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-236.html.]
Khi vừa vào cửa bà nội còn trợn trừng mắt nhìn anh, thế mà chưa được năm phút, Giang Lâm đã trở thành cháu rể một trăm điểm trong lòng bà nội rồi.
Chậc chậc chậc, nếu anh làm thương nhân, e rằng sẽ là gian thương lừa c.h.ế.t người cũng không phải đền mạng.
Bạch Du oán thầm trong bụng, thấy Giang Lâm chợt nhìn về phía cô: “Lần này anh về để nói chuyện đám cưới với người nhà, chốc nữa người lớn trong nhà sẽ tới để thương lượng chuyện đám cưới.”
Nói xong, anh đứng dậy.
Bạch Du vội nói: “Máy thu thanh, xe đạp, máy khâu và đồng hồ đeo tay mà anh nói trước đó, em có vài ý kiến.”
Nghe cô nói như vậy, Giang Lâm ngồi xuống một lần nữa: “Ý kiến gì, em nói xem.”
TBC
Bạch Du: “Có vài thứ không dùng được, em cảm thấy không cần mua vì thể diện, ví dụ như máy khâu, em không may quần áo, cũng không có ý định học, mua rồi cũng không dùng tới, vả lại chẳng còn bao lâu nữa là chúng ta sẽ tới đảo Quỳnh Châu, không thể vận chuyển mấy thứ này qua đó đâu nhỉ?”
Vận chuyển từ thủ đô đến đảo Quỳnh Châu, phí vận chuyển đủ để mua thêm một cái may khâu nữa rồi, nhưng nếu không vận chuyển qua đó, để ở thủ đô đóng bụi, vậy thì rất lãng phí.
Giang Lâm: “Em nói có lý, vậy khi nào chúng ta tới đảo Quỳnh Châu, anh sẽ cho người mua TV và xe đạp, còn đồng hồ đeo tay thì không thể nào tiết kiệm được.”
Anh chú ý thấy cô không đeo đồng hồ đeo tay từ lâu rồi, chẳng qua là cửa hàng bách hóa ở đảo Quỳnh Châu không có đồng hồ đeo tay phù hợp với phái nữ, khi ở thành phố Quảng lại xảy ra chuyện đó nên tới tận bây giờ vẫn chưa thể mua được.
Quả thực là Bạch Du muốn có một cái đồng hồ đeo tay, nghĩ tới chuyện lúc trước khi ở thành phố Quảng không mua được máy chụp hình, cô nhân cơ hội nói: “Em còn muốn có một cái máy chụp hình nữa.”
Giang Lâm: “Được.”
Bạch Gia Dương vừa vào nhà sau khi đưa Từ Ánh Chi về đã nghe bọn cô nói vậy, suýt chút nữa đã giật mình: “Giang Lâm, em cho nhiều lắm rồi, em không thể cưng chiều Du Du như vậy được, em làm vậy sẽ rất dễ khiến nó nhiễm thói xấu đó.”
Giang Lâm cưng chiều em gái, đương nhiên là Bạch Gia Dương cảm thấy mừng rồi, nhưng anh ấy vẫn còn chưa cưới vợ, Giang Lâm cưng chiều vợ điên cuồng như thế, khiến anh ấy cảm thấy vô cùng áp lực.