Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 222

Cập nhật lúc: 2025-03-25 06:14:21
Lượt xem: 16

Điều tra tới đây thì lâm vào cục diện bế tắc.

Bởi vì Từ Ánh Chi mất tích chưa được một ngày và cũng không có bất cứ bằng chứng nào chứng minh cô ấy bị người ta bắt cóc, do đó sau khi đồng chí cảnh sát hỏi nhân viên có liên quan xong thì rời đi.

Cầu Tiêu Hành bước ra khỏi căn phòng được dùng làm phòng thẩm vấn, đối diện với Bạch Du đứng ngoài cửa.

Gã ta đẩy mắt kiếng gọng vàng trên mũi, nở nụ cười đạo đức giả: “Đồng chí Bạch, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Bạch Du nhìn gã ta, không lên tiếng.

TBC

Mặc dù không có bằng chứng để chứng minh chuyện chị Ánh Chi mất tích có liên quan tới gã ta, nhưng Bạch Du tin vào trực giác của mình.

Cầu Tiêu Hành nhìn cô: “Tôi tặng tem cho đồng chí Bạch, đồng chí Bạch không cảm kích tôi thì thôi, thế mà còn lấy oán báo ơn, nói tôi là lưu manh. Đồng chí Bạch đối xử với tôi như vậy, quả thật là khiến tôi đau buồn mà.”

Bạch Du nhìn gã ta, cô không nói lời nào.

Cô không nhìn thấy bất cứ vẻ đau buồn nào trên khuôn mặt đối phương cả.

Cầu Tiêu Hành thấy thế, khóe miệng cong lên, ánh mắt tràn đầy sự phấn khích: “Nhưng không sao cả, tôi tha thứ cho cô, đồng chí Bạch thật sự rất khác với những người phụ nữ mà tôi đã từng gặp gỡ.”

Nói xong, gã ta nện bước về phía Bạch Du.

Bạch Du tê cả da đầu.

Cảm giác bị Cầu Tiêu Hành nhìn chòng chọc, khiến cô nhớ tới cảm giác lạnh lẽo khi núp trong bụi cỏ để trốn rắn độc.

Nhưng cô không lùi lại, cũng không lộ dáng vẻ sợ hãi.

Cầu Tiêu Hành nhìn thấy dáng vẻ này của cô, đáy mắt tràn đầy thích thú, giống như gã ta vừa gặp được một con mồi thú vị.

Khi gã ta sắp chạm Bạch Du, phía sau chợt truyền tới tiếng bước chân.

Một giây sau, cánh tay của Bạch Du đã bị người khác túm lấy, sau đó bị một lực kéo lại, cô va vào một lồng n.g.ự.c rắn chắc.

Hơi thở quen thuộc khiến người ta yên lòng ùn ùn kéo tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-222.html.]

Bạch Du không cần nhìn thì cũng biết người kéo cô là ai.

Giang Du ôm Bạch Du, ánh mặt lạnh như kiếm rơi vào khuôn mặt Cầu Tiêu Hành: “Tôi không quan tâm anh nghĩ thế nào nhưng tôi khuyên anh nên bỏ cuộc đi.”

Cầu Tiêu Hành đối diện với đôi mắt của Giang Lâm, cánh môi đỏ thắm cong lên, cười nhẹ ra tiếng: “Nếu không?”

Giang Lâm lạnh lùng như sương trắng, anh gằn từng chữ: “Nếu không, tôi sẽ khiến anh phải trả cái giá đắt nhất!”

Anh đứng ngược sáng, đôi mắt sâu thẳm như đầm lầy, giống như sâu không thấy đáy, cả người tỏa ra uy thế khiến người ta không rét mà run.

Trái lại là Cầu Tiêu Hành, màu môi của gã ta cực kỳ đỏ, bây giờ đôi môi lại cong lên, cả người tỏa ra một khí thế vừa biến thái vừa xinh đẹp.

Hai người đàn ông có khí chất khác biệt rõ rệt nhìn nhau, người qua đường không biết chuyện cũng cảm thấy không bình thường.

Cuối cùng, Cầu Tiêu Hành lui trước một bước: “Vị đồng chí nói thế này, khiến tôi không hiểu lắm, tôi còn có viện, xin phép đi trước.”

Nói xong, gã ta nhìn lướt qua Bạch Du được Giang Lâm ôm trong lòng, xoay người rời khỏi một cách tự nhiên.

Sau khi Cầu Tiêu Hành đi xa, Giang Lâm mới buông Bạch Du ra: “Em muốn dùng bản thân làm mồi nhử?”

“...”

Bạch Du không ngờ anh lại nhạy cảm như vậy, thế mà lại đoán được ý nghĩ của cô ngay lập tức.

Giang Lâm rủ mắt xuống, anh nhìn cô: “Lần sau em không được làm như vậy nữa, không có gì quan trọng hơn sự an toàn của em.”

Trái tim Bạch Du run lên, ngoan ngoãn gật đầu: “Xin lỗi, lần sau em sẽ không làm vậy nữa.”

Do cô quá nôn nóng nên mới nghĩ tới chiêu này.

Cô dám chắc rằng, chị Ánh Chi mất tích có liên quan tới Cầu Tiêu Hành, nhưng tối qua Cầu Tiêu Hành lại không rời khỏi bệnh viện.

Rốt cuộc là ai đã bắt cóc chị Ánh Chi?

Có phải gã ta có đồng lõa không?

Bạch Du có thế nghĩ vậy, đương nhiên là Giang Lâm cũng nghĩ vậy: “Vừa nãy anh có gọi điện thoại cho Nguy Hán Nghị, cậu ấy nói sẽ giúp chúng ta, cũng sẽ cho người theo dõi Cầu Tiêu Hành.”

Loading...