Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 220

Cập nhật lúc: 2025-03-25 06:13:46
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nên cô cần phải gặp mặt bọn họ trước khi rời khỏi thành phố Quảng vào ngày mai, dù cho chị Ánh Chi không muốn rời khỏi đây cùng cô thì ít nhất cũng có thể nhắc nhở cô ấy một tiếng.

Giang Lâm không chần chờ chút nào: “Được, anh đi chung với em.”

Hai người trả tiền rồi quay về nhà khách thu dọn đồ đạc, sau đó ngồi xe buýt tới bệnh viện phương Nam lần nữa.

Chẳng qua là khi vừa tới bệnh viện, cô trông thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Bạch Gia Dương, có vài người đàn ông trông có vẻ là cảnh sát đứng bên cạnh anh ấy.

Trái tim Bạch Du giật thót, cô chạy vội tới: “Anh cả, xảy ra chuyện gì vậy?”

Bạch Gia Dương không ngờ Bạch Du và Giang Lâm sẽ tới đây một lần nữa, sau khi ngạc nhiên, anh ấy trầm giọng nói: “Ánh Chi mất tích rồi.”

“!”

Bạch Du như bị đông cứng.

Quả nhiên chị Ánh Chi đã xảy ra chuyện!

Có lẽ cô đã tới chậm một bước!

Đời trước chị Ánh Chi mất tích nửa tháng, sau khi được tìm thấy, cả người cô ấy đỏ ửng, trở thành một cái xác lạnh như băng.

Nghĩ tới chuyện này, Bạch Du không kiềm chế được mà cả người run rẩy, đồng thời dâng lên cảm giác tự trách và áy náy mãnh liệt.

Là do cô tới nên tên biến thái đó mới ra tay sớm.

Cô biết rõ người đàn ông đó nguy hiểm tới cỡ nào, hôm qua cô nên nhắc nhở chị Ánh Chi, là sơ suất của cô, là lỗi của cô.

Giang Lâm thấy cô có chỗ không bình thường, anh vươn tay nắm lấy tay của cô, dùng giọng nói ấm áp để dỗ dành: “Em đừng nghĩ nhiều, đây không phải lỗi của em.”

Trái tim Bạch Du run lên.

Anh hiểu cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-220.html.]

Hiểu cô tự trách bản thân, hiểu cô cắn rứt trái tim, thế nên câu đầu tiên anh nói với cô, đây không phải lỗi của cô.

Anh, tựa như một đôi bàn tay lớn, xé rách cái kén mà cô đang tự trói lấy mình, ánh sáng xuyên qua cái khe chiếu vào bên trong.

Trái tim Bạch Du bình tĩnh lại, cô nắm lấy tay anh, sau đó ngẩng đầu lên nói với anh cả: “Anh cả, em có vài chuyện muốn nói với anh.”

Bạch Gia Dương cũng nhận ra điều không bình thường từ sắc mặt của cô, anh ấy nói với đồng nghiệp một tiếng rồi theo Bạch Du tới một góc khuất.

Bạch Du kể chuyện mình thấy ở cửa sổ vào ngày hôm qua, sau đó gặp được người đàn ông họ Cầu, đồng thời nói ra toàn bộ sự nghi ngờ của mình đối với gã ta.

Bạch Gia Dương nghe xong, anh ấy im lặng một lúc lâu, bất chợt đ.ấ.m mạnh lên trên vách tường ở bên cạnh: “Anh thật đáng chết! Anh phải nhận ra từ lâu mới đúng! Kể từ khi tới bệnh viện này, tính cách của cô ấy có sự thay đổi lớn, cả người cũng gầy nhiều như vậy, cô ấy là vì áp lực công việc quá lớn, thế mà anh lại tin, anh thật đáng chết!”

Bạch Du giữ chặt lấy cái tay muốn tự đánh mình của anh ấy: “Anh cả, bây giờ không phải là lúc tự trách, chúng ta phải mau chóng tìm được chị Ánh Chi.”

Thời gian càng lâu, tỷ lệ sống sót càng thấp.

Bạch Gia Dương vùng dậy: “Đúng vậy, em nói đúng! Bây giờ chuyện quan trọng nhất là tìm được Ánh Chi, bây giờ anh sẽ đi nói với đồng chí cảnh sát!”

Nói xong, anh ấy xoay người đi nhanh.

Bạch Du thấy thế thì thở phào nhẹ nhõm.

Có vài người đàn ông gặp chuyện thế này, điều đầu tiên là lo rằng mình sẽ bị người khác chế giễu, cảm thấy mất mặt nên không muốn nói cho ai biết.

May là anh cả của cô không có tật xấu này, nếu không thì không cần anh ấy tự ra tay với mình, cô cũng sẽ đánh anh ấy một trận.

bạch Gia Dương nói với đồng chí cảnh sát về sự nghi ngờ của Bạch Du, anh ấy không quen biết người họ Cầu nhưng những người khác trong bệnh viện có quen biết gã ta.

Đồng chí cảnh sát bỏ qua bước so sánh, nhanh chóng khóa chặt mục tiêu.

Chẳng mấy chốc, Cầu Tiêu Hành đã bị dẫn tới để thấm vấn.

TBC

***

Từ Ánh Chi mở mắt ra, cổ và đầu gối truyền tới cảm giác đau đớn như bị xé rách, cô ấy đau đến mức giật mình.

Loading...