Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 183

Cập nhật lúc: 2025-03-24 20:42:29
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Lâm nhìn Bạch Du: ‘Một tấm hình cưới, một tấm chụp mình em.”

Bạch Du: “Đang êm đẹp, sao lại muốn em chụp ảnh một mình chứ?”

Giang Lâm mặt không đổi sắc: “Sau này em sẽ ở trong quân khu, nếu muốn tìm được việc làm ở đây thì phía cần một bức ảnh đơn để làm giấy chứng nhận, nếu đã vậy không bằng chụp luôn bây giờ, nếu em không muốn làm việc thì thôi, dù sao cũng chỉ tốn vài đồng thôi.”

Một tấm giấy chứng nhận phải mất ba đến năm đồng, thế mà người này lại nói chỉ tốn vài đồng thôi?

Trong lòng chủ quán thầm tặc lưỡi.

Hiếm khi Giang Lâm nói câu dài như thế, Bạch Du cảm thấy mình vẫn nên nể mặt anh, hơn nữa cô quả thực cũng muốn tìm việc làm ở đây: “Vâng, vậy thì chụp hai tấm.”

Chủ quán thấy hai người quyết định chụp hai tấm, nụ cười trên mặt càng xán lạn hơn: “Nào, hai người ngồi trên băng ghế kia, mắt nhìn vào nơi này.”

TBC

Đã rất nhiều năm Bạch Du không chụp ảnh, trong lòng cô không khỏi cảm thấy căng thẳng, huống hồ bây giờ còn là chụp ảnh cưới, cô căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Đời trước, khi cô và Giang Khải đi chụp ảnh cưới, nhưng vào ngày chụp, Giang Khải vừa ra khỏi cửa đã bị phân chim rơi trúng mũi, anh ta đen mặt đi đến quán chụp ảnh, ngay cả khi chụp cũng không tươi cười nổi.

Nghĩ đến chuyện Giang Khải bị phân chim rơi trúng, cô không khỏi bật cười, sự căng thẳng trong lòng lập tức biến mất.

Giang Lâm nghe thấy tiếng cười của cô, anh quay đầu sang nhìn: “Sao vậy?”

Bạch Du lắc đầu: “Không có gì, chỉ là em cảm thấy chụp ảnh rất vui.”

Giang Lâm mấp máy môi: “Ừm.”

Chủ quán đứng đằng sau giá đỡ máy ảnh sốt ruột nói với hai người: “Nhìn vào đây, chụp ảnh ở đây, không phải là hai người nhìn nhau!”

Mặt Bạch Du nóng lên, cô vội vàng quay đầu nhìn về phía máy ảnh.

Giang Lâm cũng nhìn máy ảnh.

Chủ quán lại hét lên: “Ngồi gần vào, hai người ngồi gần vào nhau, khoảng cách bây giờ như cách một dải ngân hà vậy, nào giống vợ chồng sắp kết hôn chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-183.html.]

Hai người đành phía ngồi dịch vào theo yêu cầu của anh ta, mãi cho tới khi bả vai của hai người chạm vào nhau thì chủ quán mới hài lòng.

“Đúng rồi, chính là như vậy, nhìn vào đây miệng phải mỉm cười, nam đồng chí, anh nghiêm túc quá, đối tượng của anh xinh đẹp thế kia, khi sắp kết hôn với cô ấy, chẳng lẽ anh không vui sao? Vui thì phải cười lên…”

Bạch Du: “...”

Giang Lâm: “...”

Gặp phải một thợ chụp nhiều chuyện như vậy, Bạch Du và Giang Lâm còn có thể làm gì được chứ, hai người chỉ đành làm theo.

Tiếng “tách tách” vang lên.

Hai người vai kề vai, đầu sát bên nhau, môi mỉm cười, máy ảnh chụp lại cảnh tượng này.

Bạch Du chuẩn bị sửa lại kiểu tóc để chụp tiếp bức ảnh trong giấy chứng nhận thì lại thấy Giang Lâm nhìn thoáng qua bộ váy của cô rồi nói với chủ quán: “Chụp thêm một bức toàn thân đi.”

Ảnh cưới là ảnh chụp nửa người, nhưng hôm nay cô đã cố ý mặc một bộ váy, vì vậy Giang Lâm muốn chụp thêm một bức toàn thân.

Bạch Du biết anh suy nghĩ cho mình, trong lòng cô không khỏi cảm thấy ấm áp: “Hay là thôi đi, chụp thêm một bức thì phải thêm ba xu nữa đó.”

Mặc dù lương của anh không thấp nhưng cũng không thể tiêu xài hoang phí như vậy được.

Ai ngờ Giang Lâm còn chưa nói gì thì chủ quán đã lên tiếng: “Chụp ảnh có giá nhưng thanh xuân lại vô giá, hai người đều là trai xinh gái đẹp, nếu không nhân lúc đang trẻ đẹp mà chụp vài tấm làm kỷ niệm, đợi đến khi về già, mặt mũi nhăn nheo rồi, khi đó có muốn chụp cũng không còn đẹp nữa!”

Bạch Du: “...”

Cô cảm thấy chú quán này rất biết nói chuyện, sau này kinh tế được cải cách, nếu anh ta theo ngành bán hàng chắc chắn có thể kiếm được tiền.

Điều càng khiến cô giật mình đó là…

Giang Lâm: “Không biết ở chỗ anh có quân phục thường ngày không?”

Chủ quán không hổ là thiên tài bán hàng trong tương lai, nghe thấy Giang Lâm nói vậy thì lập tức hiểu ra: “Có có, vóc dáng của vợ tôi không khác nữ đồng chí này lắm, nếu nữ đồng chí không ngại thì tôi sẽ đi lấy quân phục thường ngày của vợ tới đây.”

Loading...