Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 177

Cập nhật lúc: 2025-03-24 20:42:17
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày đó, anh ta cố ý nhắc tới người mẹ mất sớm của hai người họ, còn nhắc tới chuyện mẹ dặn dò anh phải chăm sóc mình, anh ta đã nói đến mức đó, anh ta không tin anh ba có thể không rung động.

Chỉ cần anh ba lên tiếng, ông nhất định sẽ để anh ta ở lại Bắc Kinh, chỉ cần không tới Tây Bắc, anh ta có niềm tin mình sẽ thuyết phục được Bạch Du hồi tâm chuyển ý.

Suy cho cùng Bạch Du từng yêu anh ta như thế, anh ta không tin cô có thể quên mình trong khoảng thời gian ngắn như vậy.

Càng không tin cô sẽ chọn một trong số các anh em của anh ta làm đối tượng kết hôn.

Sở dĩ cô làm như vậy chẳng qua chỉ là bởi lúc trước anh ta không quan tâm cô, vì vậy anh ta tin chỉ cần dỗ dành cô, cô nhất định sẽ yêu mình giống như lúc trước.

Anh ta rất có lòng tin với chuyện này.

Bằng không cả hai chị em họ cô cũng sẽ không yêu anh ta, không phải là do anh ta quá ưu tú sao?

Huống chi bây giờ đến ông trời cũng đang giúp anh ta (Giọng nói trong mơ), anh ta tin rằng mình chính là con cưng của trời, anh ta nhất định sẽ khổ trước sướng sau.

Lương Thiên Vũ nhìn sắc mặt vẫn luôn thay đổi khó lường của Giang Khải, cậu ta đưa tay vỗ vai anh ta: “Tục ngữ nói đại trượng phu không cần lo lắng vì không vợ, chỉ cần sau này đồng chí Giang cậu đã có sự nghiệp, cậu muốn cưới cô gái nào mà không có chứ!”

Giang Khải tỉnh táo lại, anh ta không nhịn được mà nở nụ cười đắc ý: “Không cần chờ đến khi có sự nghiệp thì tôi vẫn có thể có tất cả.”

Nói xong, không để Lương Thiên Vũ hỏi gì thêm, anh ta nói tiếp: “Thiên Vũ, cậu rất nghĩa khí, sau này cậu chính là anh em tốt của tôi!”

Lương Thiên Vũ là đồng nghiệp cùng đơn vị lúc trước của anh ta, bề ngoài tuấn tú lịch sự, năng lực làm việc và tính cách đều không tệ nhưng lại không có bối cảnh gì, mà điều kiện gia đình cũng không tốt lắm.

Trước kia hai người họ cũng không quen nhau, nhiều nhất cũng chỉ là có nói chuyện qua, nhưng kể từ khi anh ta bị đuổi khỏi đơn vị, lại bị gia đình ném tới quân đội ở Tây Bắc, những người trước kia nịnh nọt anh ta lập tức biến mất tăm, khoảng thời gian này chỉ có Lương Thiên Vũ vẫn đối xử với anh ta như trước, thỉnh thoảng còn tới nhà an ủi anh ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-177.html.]

Tục ngữ nói hoạn nạn thấy chân tình, Lương Thiên Vũ chính là loại người này!

Lương Thiên Vũ nở nụ cười, cậu ta thật thà nói: “Tôi cảm thấy anh Giang là một nhân tài hiếm có, sớm muộn gì cũng sẽ trở nên nổi bật thôi!”

Lời nói này gãi đúng chỗ ngứa của Giang Khải, anh ta càng cảm thấy con người Lương Thiên Vũ không tệ: “Thiên Vũ, nếu sau này cậu có khó khăn gì thì cứ tới tìm tôi, chỉ cần tôi làm được thì sẽ nhất định giúp cậu.”

Lương Thiên Vũ: “Vậy phải cảm ơn đồng chí Giang rồi.”

Nói xong, cậu ta lén lút nhìn Giang Hựu Hàm ngồi trên ghế sô pha.

Khi vừa nhìn qua, ánh mắt của hai người giao giữa không trung như lóe lên tia lửa, nhìn qua nhìn lại một hồi rồi mới dời tầm mắt sang chỗ khác.

Chỉ là trong lúc không ai để ý, Giang Hựu Hàm che mặt, trên gương mặt ửng đỏ lộ ra nụ cười vừa ngọt ngào vừa xấu hổ.

**

Uỷ viên chính trị Tôn nhìn đơn xin kết hôn mà Giang Lâm nộp, ông ấy run rẩy rồi ngước mắt lên nhìn: “Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Giang Lâm gật đầu: “Đã nghĩ kỹ rồi.”

TBC

Uỷ viên chính trị Tôn cảm thán: “Lúc trước, có rất nhiều lãnh đạo muốn giới thiệu đối tượng cho cậu nhưng cậu lại từ chối, tôi còn tưởng rằng cậu không muốn kết hôn, mấy cấp trên còn lo lắng sau này cậu sẽ sống cô đơn suốt quãng đời còn lại, bây giờ xem ra mấy nỗi lo lắng này đều là dư thừa. Không phải là không muốn kết hôn, mà là không muốn kết hôn với các nữ đồng chí khác!”

Giang Lâm mặt không đổi sắc với sự trêu chọc của ủy viên chính trị Tôn: “Vâng.”

Loading...