Bữa sáng hôm nay là món đặc sản của vùng Mân Nam, trong bát là những sợi mì vừa dài vừa mịn và được kết hợp với rất nhiều nguyên liệu, ruột già và ruột non hầm, tôm bóc vỏ, thận heo cắt hình hoa, hàu, đậu phụ khô và trứng rán cắt nhỏ còn có nấm hương và lạp xưởng, nguyên liệu vô cùng phong phú.
Bên cạnh chiếc bát tô có hoa văn màu lam còn đặt một đĩa bánh móng ngựa được chiên giòn.
Bánh móng ngựa xốp giòn được làm từ hỗn hợp bột mì, đường trắng và mỡ heo, sau đó chiên ngập dầu, bởi vì hình dạng giống cái móng ngựa nên mới có tên là bánh móng ngựa xốp giòn.
Bạch Du lập tức cảm thấy thèm ăn, cô ngồi xuống gắp một miếng vào trong miệng.
Sợi mì như tan trong miệng, vừa mềm vừa thơm, các nguyên liệu ăn kèm cũng rất ngon, ruột già và ruột non được rửa sạch sẽ, không hề có mùi hôi, điều khiến người ta cảm thấy ngạc nhiên đó là cô còn nếm được vị khoai lang ở trong đó.
Cô đoán có lẽ trong mì được thêm bột khoai lang, ăn rất ngon, mềm mịn.
Kết hợp với hạt dẻ và bánh móng ngựa chiên giòn, giòn giòn ngon miệng mà không hề béo khiến người ta không nhịn được mà ăn thêm một miếng, chẳng mấy chốc, cô đã ăn sạch bát mì.
Không biết có phải vì tâm trạng tốt hay không mà cô luôn cảm thấy bữa ăn này là bữa ăn ngon nhất từ khi cô vào quân khu.
Nhìn chiếc bát hết sạch, Bạch Du sờ cái bụng hơi nhô lên của mình, cô ảo não nghĩ lần sau không thể ăn nhiều như thế!
Sau khi ăn sáng xong, Giang Lâm cũng đã viết đơn xin kết hôn xong.
Anh đi tới và đưa cho Bạch Du: “Em có muốn đọc thử không?”
Đương nhiên Bạch Du muốn đọc.
Cô nhận lấy đơn xin kết hôn và mở ra, chỉ thấy trên đó viết…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-174.html.]
“Người viết Giang Lâm, nam, dân tộc Hán, sinh tháng 1 năm 1951, người Bắc Kinh, đã tốt nghiệp đại học, là đảng viên, nhập ngũ vào tháng 7 năm 1967, hiện đang là phó đoàn trưởng đội hai của đội tàu ngầm hải quân.
Đối tượng kết hôn Bạch Du, nữ, dân tộc Hán, sinh tháng 1 năm 1958, người Bắc Kinh, đã tốt nghiệp cấp ba, là đảng viên, từng làm việc trong Hội liên hiệp Phụ nữ.
Tôi và Bạch Du lớn lên trong cùng một quân khu, biết rõ nhau, cả hai chúng tôi bằng lòng trở thành đồng chí cách mạng, bây giờ muốn xin kết hôn, mong cấp trên xem xét và phê duyệt.”
Đơn xin chỉ có vài dòng chữ đó nhưng Bạch Du lại nhìn rất lâu.
Cô cảm thấy việc làm hôm nay thật sự hơi bốc đồng, cô còn chưa nói chuyện cô đến đảo Quỳnh Châu cho bà nội, nếu để bà nội biết cô muốn kết hôn với Giang Lâm, không biết có doạ bà không.
Nhưng mà trước mắt, cô cảm thấy như vậy cũng không có gì là không tốt.
So với Giang Khải, ít nhất Giang Lâm sẽ không vượt quá giới hạn, cũng sẽ không ở bên Tần Tâm Huỷ kia.
Loại người như Giang Khải, nếu anh ta đã gọi điện cầu xin Giang Lâm, với hiểu biết của cô với anh ta, chắc chắn bây giờ, anh đang rất đắc ý cho rằng Giang Lâm sẽ chọn giúp anh ta.
TBC
Nghĩ đẹp thật đấy!
Khi trở về thủ đô, cô phải lấy giấy kết hôn đi qua đi lại trước mặt Giang Khải, còn phải gọi Lâu Tú Anh là dì, tuyệt đối sẽ không gọi mẹ, nghĩ đến dáng vẻ trợn mắt há mồm khi ấy của bọn họ, cùng với dáng vẻ tức giận đó, cô không khỏi có hơi mong đợi.
Nếu cô chọn Giang Vũ thì cũng có tác dụng vả mặt nhưng sẽ không sốc bằng việc cô ở bên Giang Lâm, cô có thể tưởng tượng được sắc mặt khi ấy của Giang Khải, nghĩ thôi cũng cảm thấy rất thoải mái.
Đương nhiên, không phải vì vậy mà cô chọn ở bên Giang Lâm.
Giang Lâm có điểm tốt của Giang Lâm, hơn nữa cô không thể không thừa nhận mình rung động với anh.
Đời trước, Giang Lâm mãi không kết hôn, đến cả người yêu cũng không có, có lần Giang Hựu Hàm về nhà ngoại, cô ta không thèm giấu giếm mà nói có lẽ phương diện đàn ông của Giang Lâm không được, vì vậy mới không tìm người yêu, sợ bị người khác phát hiện.