Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 153

Cập nhật lúc: 2025-03-24 20:41:21
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phùng Chiêu Đệ lau chút nước mắt vừa trào ra bên khóe mắt, nói: "Bác cả của Tôn Tường Vy là chính ủy của căn cứ hải quân, nghe nói cha mẹ cô ta và họ hàng đều là cán bộ. Tôi còn nghe nói thế hệ thứ ba của nhà họ Tôn bọn họ chỉ có mình cô ta là con gái nên ở nhà được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, muốn cái gì được cái đấy. Ở trong căn cứ này, bình thường cô ta gặp ai cũng hếch cái mũi lên trời, còn tự cho mình là người đẹp nhất, chẳng qua mọi người nể nên mới nịnh nọt cô ta thôi. Thế mà cô ta lại coi là thật, so với cô thì cô ta còn kém xa!"

Bạch Du im lặng một lát mới nói ra nghi vấn trong lòng: "Có phải cô ta thích anh Giang Lâm không?"

Phùng Chiêu Đệ gật đầu như cái chày giã tỏi: "Năm ngoái Tôn Tường Vy và cha mẹ cô ta từ Nam Kinh đến đảo Quỳnh Châu thăm người thân, lúc mới đến đây, cô ta rất ghét khí hậu nắng nóng trên đảo, cũng không thích ở đây vì có nhiều côn trùng. Cô ta còn nói người trên đảo đen như than đá, nói chung là chẳng thấy ai vừa mắt, nói đảo Quỳnh Châu là nơi khỉ ho cò gáy, chim không thèm ị. Ai ngờ vừa nhìn thấy phó đoàn Giang đã mê mẩn không đi nổi đường, sau đó còn không chịu quay về Nam Kinh mà ở lại căn cứ luôn, còn vào đoàn văn công của căn cứ nữa."

TBC

Mặc dù Phùng Chiêu Đệ rất ghét Tôn Tường Vy mắt chó coi thường người khác nhưng thật ra lại rất hâm mộ cô ta.

Tôn Tường Vy khác với những cô gái bị gọi là đồ của nợ như bọn họ, cô ta lớn lên trong sự yêu thương, đùm bọc, chiều chuộng hết mực, muốn gì được nấy. Chỉ nói riêng quần áo trên người cô ta thôi cũng đều là hàng hiệu theo mốt mới nhất, các cô gái trên đảo đừng nói là có được, chỉ nhìn cũng chưa được nhìn thấy bao giờ ấy chứ.

Đúng là không có so sánh thì không có đau thương!

Bạch Du không ngờ địa vị của Tôn Tường Vy lại lớn như vậy, thì ra là cháu gái ruột của chính ủy.

Nhưng cô cũng không mấy để tâm, cô không hề làm gì Tôn Tường Vy, mà dù có làm gì cũng không sợ, nhà họ Tôn có địa vị cao nhưng chưa chắc nhà họ Giang đã thua.

Huống hồ, nếu chút phiền toái nhỏ như vậy mà Giang Lâm cũng không giải quyết được thì cô cũng phải nghĩ lại xem có nên đi theo anh không.

Phùng Chiêu Đệ ăn xong thì lập tức rời đi, cô ấy muốn về ngủ bù, đêm nay còn phải trực ca nữa.

Phùng Chiêu Đệ vừa đi được một lúc thì có một lính cần vụ đến, nói là Giang Lâm đang bận nên bảo anh ta đến đưa cô đi thăm quan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-153.html.]

Bạch Du biết mỗi ngày lính cần vụ có rất nhiều việc phải làm nên không muốn lãng phí thời gian của người ta. Cô từ chối yêu cầu đi cùng của anh ta rồi đi một mình tham quan khắp nơi.

***

Hoa khai lưỡng đầu, các biểu nhất chi.

Lúc trước chỉ có Lâm Hướng Tuyết và ông nội cô ấy biết Bạch Du đến đảo Quỳnh Châu, bây giờ lại thêm một người là ông Giang.

Từ tối qua, sau khi biết được chuyện này, trái tim của ông Giang cứ treo lơ lửng như cái thùng múc nước trong giếng, cứ lắc lư mãi mà không rơi xuống.

"Tiểu Vương, cậu thử nói xem con bé Du Du nghĩ thế nào mà lại chạy đến đảo Quỳnh Châu thế?"

Tiểu Vương trong miệng ông Giang chính là chú Vương tài xế, cũng chỉ có ông Giang mới có thể gọi một ông già hơn năm mươi tuổi là Tiểu Vương.

Chú Vương suy tư một lát mới thận trọng nói: "Ông chủ, tôi nghĩ khả năng cao là Du Du muốn chọn Giang Lâm."

Nghe được đáp án này, ông Giang không biết nên vui mừng hay đau đầu: "Cậu cảm thấy liệu con bé Du Du có bị thằng nhãi Giang Lâm lừa đi qua đó không?"

Chú Vương: "Tôi không nghĩ vậy, hai đứa trẻ đều không phải người hồ đồ."

Mặc dù tối qua ông Giang luôn mồm chất vấn Giang Lâm có phải đã lừa gạt Bạch Du đến đảo Quỳnh Châu không nhưng ông ấy biết rõ nhân phẩm của Giang Lâm, anh không phải loại người đó.

Loading...