Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/0nhMD5lVky
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đúng là hương vị cô ấy từng được ăn hồi nhỏ.
Thật ra nhà cô ấy không nghèo lắm, so với các gia đình ở đảo Quỳnh Châu, nhà cô ấy được coi như tương đối giàu có, chẳng qua từ nhỏ đến lớn cô ấy cũng chỉ được ăn hoành thánh dẹt đúng một lần.
Bởi vì bà nội nói cô ấy là con gái nên không cần ăn ngon như vậy, thế là lúc nào trong nhà có đồ ăn ngon thì đều chui vào miệng cha cô ấy hết. Lúc mẹ cô ấy mang thai thì có thể ăn một chút nhưng cô ấy và mấy người em gái từ nhỏ đến lớn cũng chỉ ăn thịt được mấy lần.
Mặc dù bây giờ làm nhân viên phục vụ ở nhà khách, mỗi tháng nhận được hai mươi lăm đồng tiền lương, rất nhiều người hâm mộ cô ấy. Nhưng thật ra bọn họ lại không biết mỗi một phân một hào cô ấy kiếm được đều phải nộp cho gia đình, trên người cô ấy không có một xu nào chứ đừng nói đến chuyện mua hoành thánh dẹt mà ăn.
Bạch Du không đói nhưng cũng phải ăn liền mấy miếng mới giảm bớt tốc độ: "Vỏ của món hoành thánh này được làm từ bột khoai lang phải không?"
Phùng Chiêu Đệ: "Cô đoán đúng một nửa, món này được làm thủ công từ thịt heo và bột khoai lang, không chỉ tốn nhiều thời gian mà còn tốn tiền. Thế nên tôi mới hâm mộ cô, phó đoàn Giang đối xử với cô quá tốt luôn!"
Nếu cô ấy có được một đối tượng đối xử tốt với mình như vậy thì dù có bị giảm thọ mười năm cô ấy cũng sẵn lòng.
Bạch Du tí thì sặc nước miếng: "Khụ khụ... Tôi và phó đoàn Giang không phải mối quan hệ đó."
Ít nhất là tạm thời không phải.
Phùng Chiêu Đệ nghiêm túc nói: "Tôi không hề nói vớ vẩn, cô không biết trên đảo có bao nhiêu cô gái muốn gả cho phó đoàn Giang đâu. Nhưng mà phó đoàn Giang chưa từng để ý đến bọn họ, còn chẳng thèm nhìn nhiều một cái nào, thế mà đối với cô thì khác hẳn. Anh ấy không chỉ cho cô ở trong ký túc xá của mình mà còn nhờ đầu bếp Diêu làm đồ ăn riêng cho cô, cô thấy anh ấy đối xử với cô có tốt không?"
Bạch Du cảm thấy trái tim mình như bị cái gì đó kéo mạnh một cái: "Đầu bếp Diêu?"
Phùng Chiêu Đệ: "Đầu bếp Diêu là đầu bếp trưởng trong nhà ăn của căn cứ hải quân, đồ ăn mà ông ấy nấu là ngon nhất, rất nhiều nhà có khách hay cưới gả đều muốn mời đầu bếp Diêu nấu mấy món đồ ăn để nâng cao thể diện. Nhưng đầu bếp Diêu toàn từ chối thôi, dù sao ông ấy cũng bận như vậy, thế mà phó đoàn Giang lại có thể nhờ ông ấy nấu đồ ăn cho cô, tôi hâm một cô c.h.ế.t mất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-152.html.]
Nếu Phùng Chiêu Đệ không giải thích thì cô còn tưởng là Giang Lâm mua món hoành thánh dẹt này ở nhà ăn, nghe vậy thì có lẽ món thịt heo kho rau mận cô ăn tối qua cũng do vị đầu bếp Diêu tự tay làm.
Nhịp tim của Bạch Du đột nhiên đập nhanh hơn.
Cảm giác như thể có người rót nước đường vào trong không khí.
Có thứ gì đó ngọt lịm chậm rãi len lỏi vào trong trái tim cô.
Phùng Chiêu Đệ không chú ý đến chút khác thường của cô, cô ấy đột nhiên hạ giọng nói: "Vừa nãy đến đây tôi có nhìn thấy Tôn Tường Vy thở hồng hộc chạy từ hướng này ra, có phải cô ta đến tìm cô không?"
Tôn Tường Vy?
Bạch Du giật mình, nhanh chóng hiểu ra Tôn Tường Vy chính là cô gái vừa bị cô nhốt ngoài cửa: "Cô ta có đến gõ cửa nhưng tôi không để ý đến cô ta mà đóng cửa luôn."
Lần này đến lượt Phùng Chiêu Đệ giật mình: "Ý cô là cô không chỉ không cho cô ta vào phòng mà còn đóng cửa ngay trước mặt cô ta?"
Bạch Du Bạch Du gật đầu.
TBC
Ngay sau đó, Phùng Chiêu Đệ cười như nắc nẻ: "Hahaha... Không ngờ Tôn Tường Vy mà cũng có ngày này, tôi cười c.h.ế.t mất! Biết thế thì tôi đã đi nhanh mấy bước để nhìn dáng vẻ cô ta tức điên rồi."
"Cô gái tên Tôn Tường Vy đó là ai vậy?"
Phùng Chiêu Đệ hoàn toàn không che giấu việc mình không thích Tôn Tường Vy, điều này khiến Bạch Du cũng cảm thấy hứng thú.