Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 147

Cập nhật lúc: 2025-03-23 15:11:18
Lượt xem: 47

Tạ Húc Đông không kịp phòng ngừa bị nhét đầy cơm chó vào mồm, cảm giác chua muốn nhổ hết răng đi: “Cậu ngốc nó vừa thôi? Ai lại đi mua nhiều đặc sản cho con gái như thế hả? Nhìn là biết lấy lòng người yêu rồi!”

Cát Đại Xuyên xoa mũi nói: “Sao tôi biết được, tôi đã có người yêu đâu!”

Cho dù có người yêu thì anh ấy cũng không thể nào tiêu đến hai mươi ba đồng mua đặc sản cho người yêu như thế được.

TBC

Hai mươi ba đồng kia có thể coi là nửa tháng tiền lương của anh ấy rồi. Phó đoàn Giang đúng là hào phóng thật đấy.

Anh ấy là nữ thì hay rồi, tranh cơ hội làm người yêu phó đoàn Giang luôn.

“…”

Tạ Húc Đông nghe tới đây cũng sờ mũi theo bản năng.

Anh ấy cũng chưa yêu đương bao giờ.

Vốn dĩ phòng này là ba tên độc thân, giờ Giang Lâm lại lặng lẽ có người yêu trước.

Nghĩ lại thấy lòng người hụt hẫng.

Đúng lúc này, phòng bên cạnh vang lên tiếng thét chói tai.

Là giọng của Bạch Du.

Ánh mắt Giang Lâm hơi di chuyển, ngay sau đó cả người không khác gì liệp báo nhảy dựng lên khỏi giường.

“Giang Lâm, người yêu cậu mới hét lên đúng không?”

Tạ Húc Đông bị giật mình, nói chậm mất nửa nhịp.

Chẳng chờ anh ấy dứt lời, Giang Lâm chẳng rảnh lo mặc quần dài, cứ mặc nguyên cái quần cộc như thế xông ra ngoài.

Giang Lâm lao ra khỏi cửa, lướt qua tường thấp, đi sang phòng bên cạnh, sốt ruột mà gõ cửa gỗ: “Bạch Du! Xảy ra chuyện gì thế? Cô sao rồi?”

Nhưng bên trong chỉ có tiếng hét chói tai của Bạch Du.

Từ trước tới giờ Bạch Du chưa từng nhìn thấy con gián nào to như thế, to bằng nửa bàn tay luôn!

Hơn nữa nó còn biết bay!

Sợ hơn là nó không ngại người, còn như cố tình trả thù mà bay tới gần mặt cô.

Cô sợ tới mức thét chói tai liên tục, tay múa may không hề có kết cấu.

Đúng lúc này, hình như cô nghe thấy tiếng của Giang Lâm ở ngoài cửa chính, không chút do dự mà mở cửa chạy ù ra ngoài.

Phòng khách không bật đèn, cô đi chưa được mất bước thì không biết vấp phải cái gì mà ngã nhào về đằng trước.

Đúng lúc này, cửa chính cũng bị Giang Lâm đá bung ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-147.html.]

Đúng lúc Giang Lâm xông vào thì Bạch Du đang bổ nhào xuống đất. Cô sợ tới mức lại thét toáng lên, tay theo bản năng muốn bắt lấy cái gì đấy, sau đó cô túm luôn vào cái quần cộc của Giang Lâm.

Kéo thật mạnh.

Cái quần ngắn cũn cỡn của Giang Lâm cứ thế bị cô kéo tụt xuống.

Kéo tụt xuống.

Tụt xuống.

Xuống.

Thời gian như thể ngừng trôi ngay tại giây này.

Một lát sau bên trên vang lên giọng nói khắc chế của Giang Lâm: “Bỏ tay ra.”

Bạch Du buông tay theo bản năng, cũng ngẩng đầu lên…

Òa, thiên phú dị bẩm!

Òa, vốn liếng đầy đủ ghê!

Òa, hình như nó còn đang có phản ứng hay sao á?

Trời ơi! Xấu hổ quá đi mất!

Muốn qua đời ngay và luôn!

Cả hai kiếp làm người, Bạch Du chưa từng muốn đào cái hố tự chôn mình như bây giờ.

Giang Lâm đi vào phòng lấy quần dài mặc vào, tiện thể giải quyết luôn kẻ cầm đầu - con gián. Lúc đi ra ngoài, Bạch Du vẫn còn đứng yên tại chỗ, mặt đỏ như tôm luộc.

Bạch Du nghe thấy tiếng bước chân thì cảm thấy mình nên nói gì đó: "Tôi... Tôi không cố ý... Đều tại con gián kia, anh không biết đâu, con gián đó phải lớn bằng nửa bàn tay ý!"

Bình thường cô không hoang dã như thế đâu.

Đều tại con gián kia, nếu nó không đột ngột xuất hiện thì cô đã không làm ra loại chuyện đánh mất lý trí, táng tận lương tâm như vậy.

Người thì tốt, còn con gián mới xấu.

Giang Lâm nhìn cô, sau đó giơ t.h.i t.h.ể con gián nằm trong tờ giấy lau ra cho cô nhìn: "Ý cô là con gián này?"

Bạch Du nhìn kỹ thì không khỏi giật mình.

Đó đúng là con gián kia nhưng con này không hề lớn như cô nói, nó nhỏ hơn nửa lòng bàn tay nhiều.

Liệu anh có cho rằng cô nói dối không?

Có thể vì vậy mà cảm thấy cô là một kẻ lưu manh háo sắc không?

Loading...