Nhân phẩm của người đàn ông này đủ khiến cho người ta an lòng.
Cho dù chuyện của họ có thành hay không thì với cách làm người của anh, tuyệt nhiên sẽ không có kiểu cười nhạo hay là coi khinh cô.
Phòng khách có hơi nóng nên Bạch Du chỉ ở đó một lát rồi đi vào phòng ngủ.
Cửa sổ của phòng ngủ hướng về phía nam. Gió đêm thổi vào phòng. Tiếng côn trùng kêu rả rích hết đợt này tới đợt khác. Nếu nghe kỹ còn có thể nghe được tiếng sóng biển ngoài xa vỗ vào bờ nữa.
Thật là vui thích.
Bạch Du ngồi bên mép giường, cầm khăn lông mà Giang Lâm mang tới lau cho khô tóc. Lần này đi, cô chỉ mang mỗi khăn tắm và khăn trùm đầu chứ quên không mang khăn khô. Nếu không phải có cái Giang Lâm mang tới thì có khi cô phải chờ tới tận nửa đêm mới có thể đi ngủ được.
Sau khi cơ thể thả lỏng thì cơn buồn ngủ cũng nhanh chóng tìm tới. Bạch Du thấy tóc mình cũng đã khô, thế là cô cởi giày lên giường ngủ.
Cô đắp chăn, nhắm mắt lại, chờ giấc ngủ kéo tới.
Kết quả, cảm giác buồn ngủ díu mắt kia biến mất như sương sớm gặp nắng mặt trời, bốc hơi không thấy bóng dáng tăm hơi ngay khi cô vừa mới bước lên giường.
Cô thật sự rất muốn ngủ.
Tuy ở trên xe lửa có giường nằm nhưng mà người tới người đi, tiếng còi xe lửa thi thoảng lại vang lên. Hơn nữa, ngoài kia còn có cả Tiêu Vũ Kỳ ở đó, cô không dám ngủ quá sâu.
Sau đó lên tàu thủy, không có giường nằm, ngồi đến ba mươi tiếng đồng hồ, nhức mỏi cả người luôn.
Nhưng mà hiện tại.
Không! Hề! Buồn! Ngủ!
Bạch Du cảm thấy đây chắc hẳn là do giường lạ, nơi này có chăn đơn, có gối… Tuy đều là đồ mới nhưng cô vẫn thấy có gì đó.
Toàn bộ ngồi nhà này ngập mùi người đàn ông kia, như dây tuyến quấn quanh xung quanh cô.
Ngủ trên giường của người đàn ông đó, đắp chăn của anh…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-146.html.]
Đây là hành vi vô cùng thân mật.
Nghĩ tới đây mặt cô lại bắt đầu đỏ bừng lên.
Trong lòng như có một con nai tơ, chạy ầm ầm khắp nơi.
***
Mà lúc này, ba người ở bên cạnh cũng không hề buồn ngủ.
TBC
Tạ Húc Đông mở đèn pin cái “tạch”, nói với Giang Lâm: “Thẳng thắn thì được khoan hồng, kháng cự thì bị trị nghiêm, mau nói đồng chí nữ ở bên kia là gì của cậu? Chẳng lẽ cậu có đối tượng thật hả?”
Giang Lâm đẩy đèn pin qua một bên, giọng vô cùng nhẹ nhàng: “Sau này đến lúc cần biết thì cậu sẽ biết thôi.”
Tạ Húc Đông: “Thế chẳng phải là vô nghĩa sao?”
Vừa nãy anh ấy đi từ bộ đội tàu ngầm qua thì nghe thấy mọi người nghị luận vô cùng sôi nổi vào cô gái nào đó dáng người tuyệt hảo đi từ thủ đô tới tận đây tìm Giang Lâm, mọi người đoán già đoán non không biết cô gái này có phải chính là đối tượng của Giang Lâm trong lời đồn lần trước không.
Giang Lâm có đối tượng hay không thì anh ấy là người rõ nhất.
Nhưng mà nghĩ tới mấy hôm trước trời đầy mây Giang Lâm lại lôi chăn ra giặt rồi là tiêu tận hai mươi mấy đồng mua đặc sản thì anh ấy lại thấy chuyện này không đơn giản như thế.
Cơ mà Giang Lâm thật sự bảo mật người ta quá, còn không cho anh ấy gặp mặt luôn cơ.
Nói xem có đáng giận hay không cơ chứ?
Cát Đại Xuyên nhìn Giang Lâm, lại quay qua nhìn Tạ Húc Đông, phản ứng chậm mất nửa nhịp: “Chẳng phải phó đoàn Giang kết hôn rồi hay sao? Không phải là có cả con gái rồi hả? Sao tự dưng lại có người tới tìm cậu ấy vậy?”
Đây không phải quan hệ nam nữ bất chính hay sao?
Tạ Húc Đông liếc mắt nhìn anh ấy hỏi ngược: “Ai bảo với cậu là cậu ấy có vợ rồi hả? Cậu ấy giống chúng ta, độc thân cả lũ!”
Cát Đại Xuyên lại càng ngạc nhiên hơn: “Nhưng lần trước cậu ta đi xe lửa, chính mồm cậu ta bảo bánh thịt gà cậu ta mang đi ăn dọc đường là con bé nhà cậu ta làm cho mà. Lúc đi mua đặc sản cũng bảo là đi mua cho cô bé ở nhà, còn bảo là con gái, nói là con gái ngoan nhất nhà cậu ta mà.”