“Đúng vậy, khó trách lần trước bà Bạch lại giận đến thế. Chính Nhân à, nghe tôi khuyên một câu, đừng ép buộc con gái quá mức, cẩn thận sau này nó không nhận bà là mẹ nữa.”
Nghe vậy, trong lòng Tần Chính Nhân lập tức vang lên một giọng nói: Bạch Du đã sớm không nhận bà ta là mẹ nữa rồi.
TBC
Từ bắt đầu bao giờ?
Trước đây rõ ràng mọi thứ đều tốt đẹp, bà ta bảo Bạch Du đi hướng đông thì cô không dám đi hướng tây, bảo đi đưa cơm thì không vui nhưng chẳng phải vẫn ngoan ngoãn đưa cơm cho bà ta và Tần Tâm Hủy sao?
Bà ta chợt nhớ ra, sự thay đổi của Bạch Du bắt đầu từ khi từ chối tiếp tục đưa cơm cho hai người họ, vậy nên ngày hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Bà ta tự nhủ nên tìm cơ hội dò hỏi Bạch Du nhưng lúc này đã quá muộn, bởi vì… Bà Bạch đã trở về!
Lần trước, bà Bạch còn nể mặt Tần Chính Nhân mà hạ thủ lưu tình, lần này nhìn thấy những vết đỏ lớn nhỏ trên mặt và cánh tay Bạch Du, bà không thể kiềm chế được nữa mà cầm lấy cây chổi lông gà bên cạnh quất Tần Chính Nhân.
Tần Chính Nhân bị đánh đến kêu gào, vừa đau vừa tức, ánh mắt chế giễu và xem kịch của những người xung quanh khiến bà ta nghẹn ngào, khí huyết cuồn cuộn, hai mắt tối sầm lại rồi ngã xuống.
Tần Tâm Hủy thấy cô ruột ngã lăn ra bất tỉnh, lo lắng bà nội sẽ đánh mình, vội vàng trợn trắng mắt, giả vờ ngất xỉu theo.
Bà nội nhìn hai người ngất xỉu, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ly hôn! Phải bắt cha cháu ly hôn với con ranh này, nếu không ly hôn, đừng nhận bà là mẹ nữa!"
Tâm trạng của Tần Chính Nhân sau khi tỉnh dậy tại bệnh viện diễn biến như sau:
Phẫn nộ → đau đớn → kinh ngạc → giằng xé → sụp đổ.
Ban đầu bà ta muốn bảo Bạch Du nhường việc của cô cho Tần Tâm Hủy, cứ thế thì Tần Tâm Hủy có thể đủ điều kiện vừa làm việc vừa sinh hoạt tại nội thành, sau này có muốn lấy chồng thì lại càng dễ tìm được mối tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-126.html.]
Còn Bạch Du thì bà ta nghĩ chỉ cần tìm bừa cho cô một chân đánh máy hoặc là trông coi kho hàng cho đoàn văn công là được rồi.
Giờ bà ta đã hiểu, sự thay đổi trong gia đình dạo này tất thảy là vì bà ta đã không thể khống chế được Bạch Du nên bà ta muốn đặt Bạch Du trong tầm mắt, dễ dàng khống chế cô.
Còn chuyện bà ta nghỉ việc tại đoàn văn công chỉ là thuận miệng nói thế thôi chứ bà ta vất vả lắm mới có thể bò lên được chức chủ nhiệm trong đoàn văn công, sao có thể chỉ vì Bạch Du mà từ bỏ được cơ chứ?
Chỉ là bà ta ngàn tính vạn tính cũng không tính được chuyện Bạch Du lại dám ra tay đánh người ta như thế, lại còn gom chung bọn họ lại với nhau.
Từ khi gả vào nhà họ Bạch, thật ra bà ta sống quá thoải mái. Tuy bà ta với bà Bạch không hợp bát tự nhưng bà Bạch chẳng mấy đã chuyển tới Thiên Tân ở cùng con trai thứ, tương đương với điều đó là bà ta vừa được gả vào nhà đã lên làm chủ. Bạch Phi Bằng cũng vô cùng tin tưởng bà ta, bao nhiêu tài chính quyền lực trong nhà giao hết vào tay bà ta. Có thể nói, bà ta ở cái nhà này là kiểu nói một không ai dám hai.
Nhưng bà ta chẳng thể ngờ, có một ngày bà ta gặp phải cục diện bị ly hôn, bị đuổi ra khỏi nhà như thế này.
Tần Chính Nhân càng nghĩ càng điên máu, tức giận tới mức người run lên bần bật.
Cũng vì chuyện này mà nhà họ Bạch lại trở thành chủ đề nóng nhất trong câu chuyện phiếm của đại viện.
Ngược lại, Bạch Du lại quá bình tĩnh.
Cô cảm thấy mẹ của cô là kiểu d.a.o không cứa vào người thì không biết đau.
Đám người vừa rời đi, Bạch Du đi vào trong phòng bếp, múc mấy muỗng bột mì soba bắt tay vào làm Diện Ngư Tử.
Diện Ngư Tử là món ăn vặt truyền thống nhất của Thiểm Tây, cách làm khá đơn giản, chỉ cần làm sao để sợi mì có dạng giống con cá là được.