"Tại ?" Lục Ứng Trì sững sờ hỏi cô: "Tại là ?"
"Đương nhiên là vì lợi ích chung."
Kiều Ngô hiệu cho thắt dây an , lấy một chai nước từ tủ lạnh xe đưa cho uống giải rượu:
“Cậu thể bình tĩnh một chút để suy nghĩ về tính hợp lý của sự việc ?"
Lúc ở trong quán chẳng vẫn bình tĩnh, đầu óc nhanh nhạy lắm .
hễ cứ ở cạnh cô, họ theo bản năng giấu sự sắc sảo của , yên tâm cuộn tròn trong môi trường thoải mái mà cô tạo .
Thế là .
"Chuyện vốn dĩ hợp lý ."
Lục Ứng Trì : "Cô là loại nào ? Cậu còn ham chơi hơn cả , ..."
Giọng Kiều Ngô trầm xuống: "Lục Ứng Trì."
Lục Ứng Trì cảm thấy cổ họng đắng ngắt.
Tại bây giờ Kiều Ngô còn đỡ cho Tần Thiên Duệ, rõ ràng cách đây lâu Tần Thiên Duệ còn cố ý tạt đầu xe của .
Kiều Ngô ôn tồn hỏi: "Nếu đó Tần Thiên Duệ, nghi ngờ sự lựa chọn của ?"
Chú ch.ó nhỏ tủi lắc đầu.
"Vậy tại ?"
"Cậu bao giờ nên hồn một việc gì cả."
" việc ."
Kiều Ngô lấy bản hợp đồng hai ký , đưa tới mặt :
"Cậu chứng minh cho thấy thể , nên tin tưởng . Đương nhiên, cũng thể theo ."
Mắt Lục Ứng Trì sáng lên: "Thật ạ?"
"Thật."
Kiều Ngô hiệu cho xem hợp đồng:
"Nếu thể tìm điểm bất lợi lớn hơn cả lợi ích từ bản hợp đồng và sự hợp tác giữa với , sẽ theo ."
Lục Ứng Trì học ngành tài chính, dù năm nay mới là sinh viên năm nhất nhưng cũng bắt đầu học một môn cơ sở .
Hơn nữa vì hứa với Kiều Ngô là nợ môn, nên hiện tại học chăm chỉ, thậm chí còn ngay hàng ghế đầu.
Trời mới học ở hàng đầu giá trị đến mức nào.
Anh những lời của Kiều Ngô cho lung lay, nên thực sự nghiêm túc lật xem từng điều khoản trong tất cả các văn bản hợp đồng, quyết tâm tìm điểm yếu của Tần Thiên Duệ cho bằng .
với kiến thức chuyên môn hạn của , dù là kế hoạch thu mua công ty giải trí hợp đồng hợp tác đó đều bất kỳ vấn đề gì, thậm chí lợi ích của Kiều Ngô còn chiếm phần lớn.
Anh lật lật mấy , càng xem càng im lặng.
"Có chứng minh ?"
Lục Ứng Trì gập tất cả hồ sơ hợp đồng nhét lòng cô, mở chai nước uống ực ực mấy ngụm lớn.
Cái lạnh khiến đầu óc nhanh ch.óng hạ nhiệt, nhưng đôi mắt đỏ lên.
"Không thể."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-264-nghe-hay-khong-tuy-anh.html.]
Anh buộc thừa nhận.
Kiều Ngô: "Vậy tại vẫn cứ dùng lối tư duy cũ để đối đãi với một sự việc cần dùng lý trí?"
Bởi vì đó là cô.
cô ở bên cạnh kẻ mà thích.
Sợ cô chịu uất ức, sợ cô thiệt.
Lục Ứng Trì nên lời. Anh từng sẽ bảo vệ Kiều Ngô, nhưng lúc đột nhiên nhận những việc đều là đang cản trở cô, thể chiếc ô che chở cho cô .
Kiều Ngô bao giờ chịu uất ức chịu thiệt từ bất kỳ ai.
Duy chỉ từ chỗ .
Lục Ứng Trì kéo băng đô xuống che mắt , ngửa đầu tựa ghế, đầu tiên thừa nhận sự bất lực của bản .
"Tại mở công ty?" Anh hỏi.
Anh Kiều Ngô thiếu tiền, cô gò bó trong nhà họ Lục, cô cũng đến quỹ từ thiện, nhưng tại vẫn cứ vươn bên ngoài, càng càng xa.
Anh thực sự thấy khó để đuổi kịp.
"Bởi vì giữ cho một đường lui vững chắc."
Kiều Ngô giấu giếm : " tự chủ cuộc đời ."
Lục Ứng Trì đầu , mắt chỉ là bóng tối bao trùm bởi chiếc băng đô, lâu mới khàn giọng hỏi:
"Vậy còn thì ?"
"Cậu sẽ mọc đôi cánh của riêng , càng bay càng cao."
Kiều Ngô : "Chúng cùng bay."
Lục Ứng Trì sững sờ, đầu , nhưng thấy Kiều Ngô, chỉ hướng về phía âm thanh phát , hình dung về dáng vẻ của cô lúc trong đầu.
"Cùng ?"
"Chẳng lẽ thì cứ mãi một chỗ ?"
Kiều Ngô dùng bản hợp đồng gõ nhẹ đầu :
" c.h.ế.t , vẫn là bạn của , vẫn là nhà của mà."
Lục Ứng Trì vốn luôn nhạy cảm với âm thanh.
Nên lúc thể tái hiện chỉnh khung cảnh Kiều Ngô xoa tóc ban nãy và "Em trai nhà mà thông minh thế ".
Khi đó bất chợt gặp nên mừng rỡ đến mức đầu óc rối bời, đến nỗi ngữ điệu của câu đó trong mắt cũng chẳng quan trọng bằng chính con cô.
bây giờ , đó là sự dịu dàng mà vẫn luôn hằng mong mỏi.
"Cô đừng bỏ rơi ." Anh .
" định bỏ rơi bất kỳ ai trong các cả."
Đến đây Lục Ứng Trì cuối cùng cũng còn chấp nhất chuyện mở công ty nữa. Sắc mặt hơn nhiều, ngửa đầu bóng tối.
Một sợi dây trong đầu cuối cùng trở nên rõ ràng, nó cho Kiều Ngô quan trọng, quan trọng đến mức thể chấp nhận bất kỳ khả năng mất mát nào.
Sự nhận thức khiến chính cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc, vì trong cuộc đời đây từng gặp sự tồn tại nào mà khao khát lo sợ như thế .
Những thứ chỉ cần giơ tay là , nên cần bỏ quá nhiều công sức. Những thứ sở hữu, dù ăn thì cũng đủ sống sung sướng mấy đời .