"Anh cũng từng với em là vui ."
Bước chân Lục Tẫn Chi khựng một nhịp, trong mắt thoáng hiện lên những tia rõ ý tứ.
"Anh ." Biểu cảm của thấy gì bất thường.
"Vậy thì cảm nhận thử ."
Kiều Ngô lấy chiếc gương nhỏ dặm phấn của đặt mặt .
"Cũng đừng chỉ mải mắt khác, hãy mắt nhiều hơn , bao giờ thấy thì với em nhé."
Lục Tẫn Chi cảm thấy đây là một hành động khó hiểu:
"Sao tự nhiên nghĩ đến chuyện ?"
"Em tìm hiểu về ?" Kiều Ngô hỏi ngược .
Nghe Lục Tẫn Chi nhịn mà mỉm , cũng chính lúc thấy rõ ràng đôi mắt trong chiếc gương nhỏ đó, đầu tiên kỹ đến thế.
Nó khẽ cong lên một độ cong nhàn nhạt, thậm chí còn chứa đựng ánh sáng mà chính từng thấy qua, giống với ánh mắt thấy ở Kiều Ngô đêm qua.
Sự nhận thức khiến trong lòng nảy sinh một cảm giác mới lạ và sự thỏa mãn từng .
"Vậy thì bây giờ chắc là đang vui." Anh .
"Như mới đúng chứ."
Kiều Ngô đưa chiếc gương nhỏ về phía .
"Tặng đấy."
Chiếc gương trang điểm của cô nhỏ nhưng hề lòe loẹt, là mẫu cơ bản của thương hiệu, nam nữ đều dùng .
Không ngờ một ngày nhận món quà cũ khác dùng qua, Lục Tẫn Chi cũng thấy rõ độ cong của đôi mắt trong gương sâu hơn hẳn.
Anh nhận lấy chiếc gương, thu nhận cảm xúc rõ ràng trong mắt bộ não:
"Bây giờ cũng vui."
Hai đến bờ biển.
Vì hôm nay tham dự buổi họp báo, để tránh việc chỉnh đốn hình tượng nên Lục Tẫn Chi tự lái tàu nữa, du thuyền cũng đổi sang một chiếc hai tầng, tầng một ghế sofa nhỏ.
Kiều Ngô định lên tàu thì phía vang lên giọng của Thẩm Diên:
"Cô Kiều, định về ? Cho nhờ với."
Lục Tẫn Chi vẫn còn ở bờ đầu : "Cô Kiều?"
Cách xưng hô đổi .
"Tối qua kết bạn Zalo với cô Kiều ."
Thẩm Diên đắc ý : "Cũng coi như là chính thức quen."
"Tối qua?"
Lục Tẫn Chi như biến thành một cái máy nhắc .
"Anh tình cờ ở ngay sát vách phòng em."
Kiều Ngô giải thích: "Không ý gì khác , chỉ là quen thôi."
Thẩm Diên công nhận, híp mắt hỏi: "Vậy thể cùng ?"
"Không ."
Nói xong, Lục Tẫn Chi liếc nhân viên đang chuẩn lái tàu, nhàn nhạt :
"Tất cả tàu rời đảo, một chuyến năm trăm triệu."
Xung quanh mấy du khách cũng đang định rời đảo, nhưng thấy mấy ngoại hình nổi bật ở đây nên xem thêm vài phút:
"?"
Đệt, tiệm đen ?
Kiều Ngô thấy đau đầu, vì bây giờ cô đột nhiên phát hiện , Lục Tẫn Chi cũng giống như Lục Tuyên và mấy , đều tính chiếm hữu với cô, hơn nữa còn mạnh.
Chẳng lẽ vì hồi nhỏ cô trở thành đặc quyền của Lục Tẫn Chi ?
Anh cũng cần cai nghiện ?
Cô mỉm áy náy với những du khách đang hoảng sợ định báo cảnh sát xung quanh:
"Xin , đùa thôi ạ."
Lục Tẫn Chi gật đầu.
"Chỉ áp dụng với vị khách tên Thẩm Diên thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-255-van-phai-tri-moi-duoc.html.]
Anh hiệu cho Kiều Ngô lên tàu.
"Sắp muộn ."
Kiều Ngô gật đầu.
Thẩm Diên: "?"
Anh thần kinh Lục Tẫn Chi!
Nhân viên chiếc tàu mà Thẩm Diên đặt đó vốn chẳng dám lên tiếng, chỉ đành lịch sự Thẩm Diên:
"Anh... Còn ạ?"
"Không thì ông đây bơi qua chắc?"
Anh cũng sắp muộn !
" sẽ khiếu nại ông chủ của các !" Anh giận dữ .
Nhân viên thấy cạn lời nhưng vẫn thành khẩn đáp:
"Vậy lúc nãy thể trực tiếp với ngài mà."
Thẩm Diên: "..."
A a a a a!
Kiều Ngô qua cửa sổ thấy Thẩm Diên lên tàu, liền về phía Lục Tẫn Chi đang đối diện:
"Anh bọn Lục Tuyên lây bệnh ?"
Lục Tẫn Chi xoay vần chiếc gương nhỏ trong tay, như thể chuyện từng xảy , liền nhướng mày:
"Đây là một sự so sánh mang tính x.úc p.hạ.m đấy."
"Đó trọng điểm."
Kiều Ngô thở dài.
"Anh thấy bá đạo quá ?"
"Anh bá đạo."
Lục Tẫn Chi thản nhiên thừa nhận.
"Tổng tài bá đạo là như mà."
"..."
Kiều Ngô hiếm khi cho câm nín, thật là.
"Hôm đó còn với em là giới hạn của em đối với bọn Lục Tuyên quá thấp, bảo em đừng dung túng cho họ."
Kiều Ngô nhướng mày.
"Sao đến lượt thì tính nữa?"
Động tác tay Lục Tẫn Chi khựng , cuối cùng cũng ngước mắt cô một cái.
Chẳng hiểu , cảm thấy bây giờ ánh mắt Kiều Ngô chẳng khác gì bọn Lục Tuyên cả.
"Em chỉ kết bạn Zalo thôi, chẳng gì to tát cả, thậm chí em cũng định nhảy việc."
Kiều Ngô cảm thấy Lục Tẫn Chi còn khó dỗ hơn cả bọn Lục Tuyên, dù cũng khó thấu hiểu những cảm xúc , nên cô thẳng luôn:
"Tính chiếm hữu như của là đúng ."
Tính chiếm hữu?
Lục Tẫn Chi cảm thấy đồ của thì thuộc về , chỉ thuộc về một thôi.
Huống hồ cô còn là đặc quyền của .
Chuyện thì vấn đề gì chứ?
Anh giơ chiếc gương trong tay lên, ánh mắt lướt qua một cái, độ cong khẽ nhếch lúc nãy trong khoảnh khắc cũng trở nên phẳng lặng.
"Anh thấy ."
Anh : "Anh vui."
Kiều Ngô thầm nghĩ, cái còn cần ?
Con năm trăm triệu quá rõ ràng còn gì.
Quả nhiên vẫn là chung một dòng m.á.u, phương diện đều đúc cùng một khuôn, mà cái còn bướng bỉnh hơn cả mấy .
Kiều Ngô gật đầu một cái: "Em nữa."
Phải trị một trận mới ngoan .