Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 253: Vẫn phải trị mới được

Cập nhật lúc: 2026-02-10 03:03:13
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lái thì tại tự tay

 

Tiền lương trả cho .

 

Người phụ trách để sẵn quần áo đồ cho hai tối nay xuống tàu, Lục Tẫn Chi khởi động tàu, âm thanh động cơ khá lớn khiến giọng rõ ràng lắm, nhưng mang theo ý :

 

" thỉnh thoảng cũng thấy khá ."

 

Vừa dứt lời, chiếc cano lao v.út .

 

Theo quán tính, Kiều Ngô ngửa , nhưng thấy dáng Lục Tẫn Chi gần như hề lay chuyển.

 

Khi lái tàu, trông chẳng khác gì bình thường, thậm chí còn thong dong tự tại, nhưng tốc độ nhanh, sóng vỗ tung tóe, mũi tàu vểnh cao.

 

Anh điều khiển vô lăng bằng một tay, dường như cảm thấy buồn

 

"Không em cũng lái ?"

 

"Anh lái nhanh hơn em." 

 

Kiều Ngô nhắc nhở: "Bây giờ là buổi đêm đấy."

 

"Ngoài du thuyền , buổi đêm sẽ loại tàu nào khác xuất hiện ." 

 

Lục Tẫn Chi thấy cô tựa sát ghế, mỉm tăng thêm tốc độ.

 

Tiếng gầm rú cực đại khiến tim Kiều Ngô đập thình thịch.

 

Cũng hẳn là sợ hãi, mà là thấy sảng khoái.

 

Khác với việc tự lái xe lái tàu, cô cần tốn công quan sát tình hình xung quanh, bộ não lúc như giải phóng, cùng lao với mũi tàu, một sự tự do sảng khoái chút vướng bận.

 

Lục Tẫn Chi, khóe môi nở một nụ hề che giấu, đôi mắt đen khẽ sáng lên, gió thổi tung mái tóc lộ vầng trán cao, xắn tay áo sơ mi lên, vạt áo phất phơ theo gió, khiến cả toát lên vẻ phóng khoáng và sự kiêu ngạo, tự tin từng bộc lộ.

 

Khoảnh khắc , Kiều Ngô bỗng cảm thấy cách lái tàu táo bạo hợp với .

 

Bởi vì con vốn dĩ luôn bất cần và tùy ý, nên bất cứ chuyện gì cũng gì lạ.

 

Kiều Ngô thả lỏng, tận hưởng cơn gió đêm hiếm hoi còn sót trong năm nay, cô tháo kính

 

"Nhanh thêm chút nữa ."

 

Tiếng gió sóng quá lớn, Lục Tẫn Chi rõ.

 

Đôi lông mày thanh tú gần như thể gọi là xinh trong đêm tối khẽ nhướng lên: 

 

"Hả?"

 

Kiều Ngô co ngón tay gõ nhẹ cánh tay thu , chỉ tay về phía .

 

Lục Tẫn Chi lập tức hiểu ý cô, khẽ một tiếng, chiều theo ý cô.

 

Quả thực, khi ở bên cạnh cùng tần , dù là những việc bình thường lười thì cũng thấy tuyệt.

 

Vì cả hai đều thích cảm giác nên cố ý lượn lờ biển thêm một lát mới về khách sạn.

 

Quản gia khách sạn mang hành lý lên phòng từ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-253-van-phai-tri-moi-duoc.html.]

 

Các phòng đảo đều là biệt thự độc lập nhỏ, nên mỗi phòng một hướng khác .

 

Đi đến căn biệt thự của , Kiều Ngô trả áo khoác cho , đồng thời bộc lộ cảm xúc của

 

"Hôm nay em vui, nghỉ ngơi sớm , chúc ngủ ngon."

 

Rất vui.

 

Lục Tẫn Chi lẩm nhẩm câu trong lòng, khi nhận lấy áo khoác rời ngay mà cúi sâu mắt cô.

 

Kiều Ngô hiểu.

 

Nhìn thấy ánh sáng linh động trong đôi mắt nhạt màu , Lục Tẫn Chi mãn nguyện thẳng dậy: 

 

"Anh xem thử ánh mắt khi vui vẻ trông như thế nào."

 

Anh khẽ cong môi, lịch sự đáp : "Chúc ngủ ngon."

 

Trở về phòng, Kiều Ngô tắm quần áo. 

 

Có lẽ vì hai ngày nay việc mấy, cộng thêm buổi tối tinh thần quá hưng phấn nên nhất thời cô ngủ , thế là cô sân ngắm biển.

 

Mặc dù biển cũng chẳng gì đặc sắc, nhưng cảnh đêm đảo nghỉ dưỡng thì tuyệt.

 

Nghĩ đến lời Lục Tẫn Chi khi , cô mở khung chat với một giáo viên tâm lý đây để tư vấn về vấn đề cảm nhận cảm xúc rõ ràng. 

 

Mặc dù cô cũng hiểu đôi chút nhưng rốt cuộc vẫn chuyên nghiệp bằng giáo viên.

 

Giáo viên tâm lý nhanh ch.óng trả lời: 

 

"Thông thường gặp vấn đề phần lớn sẽ xu hướng trầm cảm, dù nặng nhẹ. Theo như em , nếu từ nhỏ thông minh khác , thì từ lúc bắt đầu ghi nhớ, những thứ cảm nhận sẽ nhiều hơn thường. vì trong cùng một điều kiện, những giao tiếp với thể thấu hiểu , điều sẽ dẫn đến gánh nặng tâm lý quá lớn."

 

"Tuy nhiên vì thông minh nên phần lớn thời gian sẽ tự giải tỏa áp lực, khiến bản trông quá khác biệt với . Thực tế, nếu bên cạnh lâu ngày ai thấu hiểu và cùng tần , cứ để tiếp tục sống trong thế giới của riêng thì tình trạng sẽ ngày càng nghiêm trọng."

 

Kiều Ngô sững sờ.

 

Lục Tẫn Chi hiện tại trông vẫn bình thường, nhưng trong giấc mơ dường như trở thành một hòn đảo cô độc .

 

"Vậy thế nào mới thể chữa trị ạ?"

 

Giáo viên: "Nếu phản ứng quá rõ ràng thì cần dựa t.h.u.ố.c men. Ngoài việc duy trì cuộc sống lành mạnh bình thường , môi trường cảm xúc cũng quan trọng."

 

Trò chuyện với giáo viên tâm lý một lúc, Kiều Ngô mới xuống ghế thở dài một tiếng.

 

Hồi nhỏ cô vẫn nhận những vấn đề , nên mới để mặc Lục Tẫn Chi một đến tận bây giờ, khiến chuyện ngày càng nghiêm trọng hơn.

 

Khoảnh khắc cô cuối cùng hiểu tại Lục Tẫn Chi yêu cầu cực kỳ khắt khe và tinh tế trong nhiều phương diện đến thế.

 

Anh thông minh như , đương nhiên cũng hiểu rõ nếu áp lực quá lớn sẽ xảy vấn đề, cho nên nâng cao chất lượng cuộc sống và sự hưởng thụ của bản về mặt, cầu đối với cả con và sự vật, để bản chịu thiệt thòi cảm thấy vui.

 

dù công việc bận rộn đến , vẫn nghỉ ngơi một thời gian cố định, sẵn sàng chạy thật xa để theo đuổi sự thỏa mãn trong phút chốc.

 

Thực tế, ngay cả việc khác vui cũng chính miệng họ , dùng đôi mắt của để kiểm chứng.

 

Hóa mấy chú ch.ó ngốc nghếch ở nhà còn hạnh phúc hơn nhiều.

 

Loading...