Kiều Ngô còn kịp né thì thấy tiếng "bộp" một cái.
Đầu Thẩm Diên một chiếc mũ bảo hiểm đập trúng.
"Cái đệt!"
Thẩm Diên lập tức rụt tay ôm đầu, kẻ thủ ác:
"Lục Tẫn Chi, cái đầu đáng giá lắm đấy!"
Lục Tẫn Chi nhận lấy chiếc mũ bảo hiểm lấy từ đầu Thạch Hạo Cường đưa trả cho ông , hiệu bảo ông gọi tới, nhàn nhạt :
"Có cân lên cũng chẳng quá vài lạng chữ nghĩa ."
"Anh... Cái đồ..."
Lo sợ họ đ.á.n.h tiếp, Thạch Hạo Cường nhanh ch.óng dẫn một nhóm đến vây quanh họ.
" chỉ ở đây năm phút thôi."
Lục Tẫn Chi bước tới mặt nước ngoài , ánh mắt lướt qua cánh tay , dừng ở một vị trí nào đó vài giây, đó ngước đôi mắt đen láy lên, tiếp tục bằng tiếng Anh:
"Hoặc là chuyện t.ử tế, hoặc là sẽ cho dọn bãi, để các tự ném xuống biển."
Người nước ngoài: "?"
Sao cứ cảm thấy ý của câu là: sẽ cho ném xuống biển .
Người đàn ông mới hùng hổ định động thủ, giờ đây đôi mắt chằm chằm, cảm giác như luồng lạnh bốc lên tận đỉnh đầu, theo bản năng giấu tay lưng.
Rất nhanh đó, thuyền trưởng báo cáo tổn thất của các bên.
Kiều Ngô đưa tập tài liệu trong tay cho Lục Tẫn Chi: "Cái cũng cần chứ?"
"Ừm."
Lục Tẫn Chi nhận lấy nhưng đưa hết cho luật sư ngay mà liếc về phía :
"Phân định trách nhiệm?"
Luật sư gật đầu: "Dựa camera giám sát hai tàu cùng với trạm kiểm soát và quỹ đạo định vị, trách nhiệm thuộc về tàu nước ngoài."
Lục Tẫn Chi mỉm , phụ trách của công ty tàu ngoại , nhưng lời hướng về phía luật sư:
"Ước tính sơ bộ thiệt hại bến tàu là 300 triệu, rõ ?"
Thạch Hạo Cường bề ngoài tỏ vẻ điềm tĩnh, nhưng trong lòng dậy sóng dữ dội.
Quả nhiên là si tình.
Vô địch si tình là đây chứ , mới chạm thương của một cái, mà nâng giá đền bù thêm 30 triệu luôn!
Mấy vị luật sư kiên định gật đầu: "Đã rõ."
Mức định giá thiệt hại của bến tàu vốn tính toán xong, tính toán kỹ lưỡng nhất cũng chỉ đến 270 triệu là cùng.
vì Lục tổng bảo là 300 triệu, thì nó chắc chắn là 300 triệu.
Thậm chí còn thể cộng thêm nữa.
Lục tổng đột nhiên đòi tăng thêm 30 triệu, đắc tội ở ?
"Nghe thấy , trách nhiệm thuộc về ông đấy."
Thẩm Diên dù cũng từng ở bên cạnh Lục Tẫn Chi hai năm, ít nhiều cũng chút thói "cậy thế càn", chống nạnh :
"Bồi thường luôn cả thiệt hại cho bên , kiện cho trắng mắt !"
Tàu nhà khá nhỏ, thiệt hại đáng kể, đến chủ yếu là lo lắng đối phương đùn đẩy trách nhiệm với bến tàu.
nếu Lục Tẫn Chi ở đây thì chuyện dễ dàng .
"Cho mượn luật sư nhà dùng chút nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-250-muc-tieu.html.]
Lục Tẫn Chi lười chuyện với , bảo năm phút là đúng năm phút, thừa một giây.
Anh sang bảo Kiều Ngô: "Đi thôi."
"Ơ kìa, ơ kìa!"
Thẩm Diên từ chối nghĩa là đồng ý, nên nhanh ch.óng dặn dò luật sư vài câu chạy theo:
"Mọi mà vội thế!"
Anh lao đến bên xe, rút điện thoại :
"Em gái xinh cho xin cái Facebook Zalo gì , để tự giới thiệu chút, là Thẩm Diên, hôm nay cảm ơn em giúp , mời em ăn, lúc nào cũng..."
"Đóng cửa sổ."
Giọng lạnh lùng của Lục Tẫn Chi ở phía bên cắt ngang lời .
Tài xế vội vàng kéo cửa kính xe lên.
Tay Thẩm Diên đang cầm điện thoại suýt chút nữa kẹp trúng, sợ quá vội vàng rụt , còn hít một bụng đầy khói xe.
"Cái đệt."
Anh theo bóng xe xa: "Sao vẫn đáng ghét như ngày nào thế !"
Thạch Hạo Cường - thấu hồng trần - bằng ánh mắt như một dũng sĩ:
"Cậu nhận mối quan hệ giữa Lục tổng và Kiều tổng mật thiết ?"
"Làm gì ."
Thẩm Diên lắc đầu như đúng :
"Hai họ xa thế , cũng chẳng với mấy câu."
"Đợi , Kiều tổng?"
Thẩm Diên hỏi: "Ông quen em gái đó ?"
"Nghe Lục tổng gọi là Kiều Ngô."
Thẩm Diên lập tức dùng điện thoại tìm kiếm, đầy ba giây nắm thông tin cơ bản.
!
Là chủ tịch hội đồng quản trị mà, với Lục Tẫn Chi chỉ là bạn bè thôi!
Rõ ràng quan hệ với đám Lục Tuyên trông còn vẻ thiết hơn với Lục Tẫn Chi nhiều!
Anh bảo , bên cạnh Lục Tẫn Chi thể nào xuất hiện sinh vật sống giống cái , nếu thì cũng chỉ là đối tác công việc thôi.
Ở cạnh Lục Tẫn Chi hai năm, hiểu quá rõ mà!
Thôi bỏ , nhất định sẽ xin cách liên lạc!
Anh thực sự thích vẻ ngoài cực ngầu của cô gái lúc nãy, còn xinh như thế nữa.
Hơn nữa còn là chủ tịch, thôi thấy đầy sức hút và bản lĩnh !
Nếu mang một cô bạn gái như thế về nhà, chắc chắn ông già nhà sẽ đến khép miệng mất.
Thẩm Diên hớn hở cất điện thoại, đối mặt với nước ngoài .
chẳng chuyện với kẻ thiếu văn minh thêm nữa, liền sang hỏi các luật sư của tập đoàn họ Lục:
"Sao ? Bàn xong ?"
Các luật sư với ánh mắt kỳ lạ:
"Thưa Thẩm, Lục tổng hề dặn chúng hỗ trợ ."