Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 234: Biệt thự Tĩnh Thủy

Cập nhật lúc: 2026-02-08 14:00:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi về đến nhà họ Lục thì trời khuya, đều ngủ. 

 

Lục Tuyên theo cô suốt quãng đường, một lời nào nhưng bước chân vẫn khá vững vàng, xem đến mức say khướt.

 

Kiều Ngô về phòng nghỉ ngơi ngay mà ghé qua nhà chính

 

Cô lấy chanh từ trong tủ lạnh , tìm thêm cả mật ong. 

 

Vừa đầu , cô thấy Lục Tuyên như bóng ma dựa cửa tủ lạnh, ánh mắt đầy oán trách cô và cả tấm huy chương cô nữa.

 

Kiều Ngô buồn hỏi: "Anh bao nhiêu tuổi hả?" 

 

"Lớn hơn em một tuổi." 

 

Lục Tuyên chỉ .

 

"Em gọi mới đúng." 

 

Nhắc đến chuyện , càng hài lòng, cứ lẽo đẽo lưng Kiều Ngô, một tay chống lên bàn bếp, tò mò hỏi: 

 

"Kiều Ngô, em bao giờ gọi trai?"

 

Kiều Ngô ngẩng đầu lên, tiếp tục động tác tay: 

 

"Anh chỗ nào dáng ?" 

 

Lục Tuyên như chìm hồi ức, suy nghĩ lâu mới

 

"Anh đưa cho em tất cả thứ còn gì." 

 

Làm chẳng nên như ? Thậm chí mã két sắt cũng chỉ .

 

"Em cũng đưa cho tất cả thứ ." 

 

Kiều Ngô trêu chọc: "Sao gọi em là chị?" 

 

"Cái đó giống ." 

 

"Chỗ nào giống?" 

 

"Anh lớn tuổi hơn em."

 

"Tuổi tác chẳng lên điều gì cả." 

 

Kiều Ngô đưa ly nước mật ong pha xong cho

 

"Ví dụ như bây giờ là em đang chăm sóc , còn thì đang dở thói trẻ con." 

 

Vị ngọt thanh nhẹ tức thì xộc mũi, đầu óc Lục Tuyên lúc cũng tỉnh táo hơn đôi chút. 

 

Thực uống nhiều, vì Kiều Ngô từng dặn khi bên cạnh thì uống quá chén, nếu sẽ kẻ khác dắt mũi.

 

khi thấy Kiều Ngô xuất hiện, nhịn say hơn một chút. 

 

Cô cũng thể dắt mũi mà. Anh chẳng hề để tâm chuyện đó.

 

Cầm ly nước mật ong nhấp một ngụm, động tác thu dọn của Kiều Ngô, trầm ngâm một lát đưa tay nắm lấy cổ tay cô: 

 

"Vậy để chăm sóc em." 

 

Kiều Ngô: "?"

 

Lục Tuyên uống cạn ly mật ong với tốc độ ch.óng mặt, đó giật lấy chiếc khăn trong tay Kiều Ngô hùng hục việc. 

 

Hết cất hũ mật ong đến dọn vỏ chanh thùng rác, mấy động tác đơn giản mà cho trang trọng như thể đang thực hiện đại sự gì đó. 

 

Kiều Ngô: "Cái khăn đó để lau mặt bàn ." 

 

Lục Tuyên cầm chiếc khăn, ngơ ngác cô: "?"

 

“Em ý bảo chăm sóc em." 

 

Kiều Ngô hiệu cho buông tay .

 

"Anh cần mấy việc ." 

 

Lục Tuyên buông. 

 

Anh chằm chằm Kiều Ngô: "Có em luôn coi là trẻ con ?" 

 

Kiều Ngô thầm nghĩ, chẳng lẽ ?

 

"Anh vốn thật." 

 

Lục Tuyên chút vui:

 

" thể học. Em thể đổi cách một chút , đừng lúc nào cũng dỗ dành như con nít thế." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-234-biet-thu-tinh-thuy.html.]

 

nhiều điểm bằng Kiều Ngô, nhưng ... Cũng ưu điểm của riêng chứ.

 

"Một tháng em vắng, kiên trì vượt qua và ." 

 

Anh

 

"Vậy nên em thể đổi góc để quan sát ? Anh cũng đến nỗi tay chân lười nhác, chẳng gì." 

 

Những lời chút nghiêm trọng. Kiều Ngô thực sự hề coi thường , cô chỉ đưa những chỉ dẫn cần thiết ở những phương diện còn thiếu sót thôi. Ai mà ngờ phản ứng của lớn đến .

 

"Được ." 

 

Kiều Ngô lùi một bước.

 

"Anh thì cứ ." 

 

Giọng Lục Tuyên nhỏ : "Anh ý đó." 

 

"Nếu một việc gì đó, trọng tâm ở hành động chứ lời ." 

 

Kiều Ngô bảo: 

 

"Anh ở đây hứa hẹn với em ích gì, chẳng lúc nãy còn vì tranh cái ghế phụ mà hậm hực suốt cả đường ?"

 

Về điểm Lục Tuyên đồng ý, đính chính: 

 

"Ghế phụ chỉ dành cho quan trọng thôi." 

 

"Anh bớt xem mấy cái kịch bản tổng tài bá đạo , tài liệu em phát cho vẫn xem ?" 

 

Kiều Ngô tự rót cho một ly nước lọc.

 

"Cuộc sống là cuộc sống. Nếu cứ áp dụng chủ nghĩa mỹ thực tế thì sống nổi?" 

 

Người đang ở ghế phụ, cứ nhất định bắt xuống, đó là cái lý lẽ gì, vả danh tính của đối phương cũng gì nhạy cảm.

 

"Vậy em hỏi , nếu ở ghế phụ Liêu Liêu mà là Lục Ninh hoặc hai của , bắt họ dậy ?" 

 

Trong mắt cô, vị trí của những trong lòng đều như , phân thứ tự

 

vấn đề tranh giành ghế phụ thực sự ấu trĩ.

 

hỏi vô tình, hữu ý, động tác của Lục Tuyên rõ ràng chậm , dùng tư duy chậm chạp để suy nghĩ nghiêm túc. 

 

Anh vẫn ở ghế phụ. 

 

Anh định lên tiếng thì Kiều Ngô

 

"Bất kỳ mối quan hệ thiết nào cũng sẽ thể hiện qua những hình thức giáo điều đó."

 

Giọng Lục Tuyên thoáng bay bổng, ánh mắt cũng d.a.o động: 

 

"Quan hệ thiết?" 

 

Anh và Kiều Ngô là mối quan hệ thiết gì? 

 

Bạn bè , thanh mai trúc mã, là sự ưu tiên đặc biệt. thiết.

 

Kiều Ngô cảm thấy thế là đủ , cô tranh luận thêm, uống xong nước liền đẩy ly về phía , chút khách sáo: 

 

"Tiện tay rửa luôn ." 

 

Lục Tuyên nắm lấy chiếc ly, cũng thấy việc rửa ly gì sai trái. 

 

Anh hạ quyết tâm: "Em đợi đấy, sẽ cho em thấy." 

 

Anh hỏi: "Vậy đến lúc đó em sẽ gọi chứ?"

 

Chuyện gì mà chấp nhất thế

 

Kiều Ngô ngước mắt: "Anh*." 

 

*Dịch giả sai xưng hô từ đầu. Xưng hô ban đầu lẽ là - , - em nhưng vì bản trung là xưng hô - bạn và dịch giả coi họ là thanh mai trúc mã, hơn nữa cuối truyện cũng chỉ là trai - em gái nên xưng luôn - em giữa 2 bên. Giờ sửa nữa để thống nhất cả truyện nhé.

 

"..."

 

"?" 

 

"!"

 

Cái gì cơ? 

 

Đầu Lục Tuyên như nổ tung tại chỗ. 

 

Chiếc ly trong tay "choảng" một tiếng rơi xuống mặt bàn, lăn xuống sàn nhà, một tiếng loảng xoảng vang lên, vỡ tan tành.

 

Loading...