Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 228: Làm việc chính sự

Cập nhật lúc: 2026-02-08 08:28:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sở trường, xem sở trường của cơ." 

 

Hoàng Long ngắt lời: "Cứ biểu diễn tài năng ."

 

Vừa ánh mắt ông đưa về phía Kiều Ngô, ám chỉ rõ ràng.

 

Dù Kiều Ngô hiểu ngành đến thì lúc cũng nhận gì đó , cô chống tay lên mặt bàn, hỏi thanh niên đang căng thẳng bên cạnh: 

 

"Cậu hôm nay đến đây để ?"

 

Lê Hướng Dương gật đầu: "Thử vai ạ."

 

Kiều Ngô vị đạo diễn tên Hoàng Long , mỉm rạng rỡ: 

 

"Đạo diễn Hoàng, tiếp xúc với ngành bao giờ, hôm nay theo chân Tần đến để mở mang tầm mắt. thấy em vẻ gò bó, là ông rõ cho quy trình cụ thể xem ?"

 

Lời thực sự khéo léo, khiến Hoàng Long sướng rơn cả , thầm nghĩ cô Kiều cũng là "trong nghề" đây mà.

 

Người trong giới nhiều kẻ chẳng kiêng dè gì, nam nữ đều xơi tất, nên những bữa tiệc rượu thế họ chẳng bao giờ chỉ mang theo trai gái, mà mang cả hai, ai thể hiện thì chọn đó.

 

Hôm nay ngờ "mèo mù vớ cá rán", cô Kiều rõ ràng là hứng thú với Lê Hướng Dương !

 

Hoàng Long lập tức lấy một cái bình chiết rượu nhét tay Lê Hướng Dương, khẽ đẩy một cái: 

 

"Mấy đứa học biểu diễn chẳng đều nhảy múa gì đó ? Cơ bắp và vóc dáng của thế , mau múa mấy đường cho cô Kiều xem . Cô mà vui thì chuyện gì cũng xong hết, một nam sinh đại học đang độ xuân thì như mà còn lo cơ hội ?"

 

"Còn cả các cô nữa." 

 

Ông tiếp tục hiệu cho Liêu Liêu và một cô gái khác.

 

"Lần đầu gặp Tần, đều quy tắc một chút, để đó trông thể thống gì?"

 

Những khác cũng lượt hiểu ý mà rộ lên.

 

Chỉ Lê Hướng Dương đang cầm bình chiết rượu là mặt mũi lúc xanh lúc trắng, giờ thì hiểu đây chẳng là cơ hội thử vai t.ử tế gì cả.

 

Anh siết c.h.ặ.t nắm tay, đó cứng đờ, nhịn cúi đầu phụ nữ bên cạnh.

 

Rồi phát hiện phụ nữ cũng đang theo, còn đầy hứng thú hỏi: 

 

"Nếu thích thì ?"

 

Đừng khác, ngay cả Tần Thiên Duệ và Liêu Liêu đều kinh ngạc cô.

 

Không chứ chị ơi, chị xem là ai ?

 

Hoàng Long cũng ngẩn một lúc, ngờ cô thẳng thừng như , ông ha hả hai tiếng, bảo Lê Hướng Dương: 

 

"Nghe thấy , còn đờ đó gì? Tuổi trẻ nắm bắt cơ hội, hầu hạ cô Kiều cho thật chu đáo ."

 

Thấy Lê Hướng Dương vẫn bất động, ông trực tiếp đẩy mạnh một cái, rượu trong bình chiết b.ắ.n , nhỏ lên quần áo của Kiều Ngô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-228-lam-viec-chinh-su.html.]

Nụ mặt cô từ từ biến mất.

 

"Cô Kiều, hiểu chuyện, cô đừng chấp ." 

 

Hoàng Long lập tức với vẻ mập mờ: 

 

"Lát nữa sẽ gọi thêm cho cô hai đứa khác điều hơn."

 

"Không cần ." 

 

Kiều Ngô rút một tờ khăn giấy, lau vệt rượu tay áo, đó Lê Hướng Dương lúc mặt tái mét, dịu dàng

 

"Đừng sợ, xuống ."

 

Lê Hướng Dương rõ ràng nên xuống , lẽ bây giờ nên bỏ ngay lập tức, nhưng công ty bảo đến đây.

 

Anh chỉ yên tại chỗ nhúc nhích.

 

Kiều Ngô cũng ép , cô giơ tay lấy cái bình chiết rượu từ tay , đó dậy sự chứng kiến của đến cạnh Liêu Liêu, đặt bình rượu bàn tay đang đờ đẫn vì sợ hãi của cô .

 

Rồi cô nắm lấy bàn tay của Liêu Liêu, dẫn đến mặt Tần Thiên Duệ.

 

"Nào, chúng cùng mời Tần một ly rượu ."

 

Tần Thiên Duệ chỉ cảm thấy mặt như sưng vù lên ngay tức khắc, cảnh tượng còn gì mà hiểu nữa chứ! 

 

Giờ mà còn bạn của Kiều Ngô là ai thì đúng là đồ ngốc! 

 

Còn lúc nãy Kiều Ngô chuyện với đàn ông là để cho ai !

 

Thấy Kiều Ngô thực sự định nâng ly rượu lên, Tần Thiên Duệ cảm thấy hôm nay chắc chắn sẽ tổn thọ mất.

 

Anh đột ngột phắt dậy giật lấy bình rượu đập mạnh xuống bàn, mặt đỏ tía tai vì tức giận.

 

Mọi đều giật b.ắ.n vì sự phát tác đột ngột của .

 

"Cậu Tần?" 

 

Hoàng Long hoảng hốt hỏi: "Cậu thích ạ?"

 

Tần Thiên Duệ gầm lên: "Ông nội nhà ông mới thích !"

 

Trong sự ngơ ngác và hốt hoảng của .

 

Tần Thiên Duệ run rẩy Kiều Ngô lúc nét mặt trở nên lạnh nhạt.

 

" thực sự đám khốn kiếp bày trò !" 

 

Anh bực cuống cuồng: 

 

" thực sự đến đây để việc chính sự mà!"

 

Loading...