Lục Ứng Trì còn tìm cả bộ phim mạng ngày xưa Lục Tuyên đóng, tư thế như kiểu định chê bai đến tận sáng mới thôi.
Nội dung của hai tập Kiều Ngô đều xem trực tiếp tại trường nên tập trung bằng hai chú cháu.
Cô cầm điện thoại nhắn tin cho Lục Tẫn Chi vẫn còn đang tăng ca, rằng gỡ bỏ "lệnh cấm xe".
Tin nhắn gửi , Mạnh Tinh Tinh gửi bản tổng kết báo cáo chuyến thăm ban hôm nay cho cô.
Kiều Ngô từ đầu đến cuối nội dung, khẽ nhíu mày.
Nếu việc gì, cô sẽ chủ động liên lạc với Lục Tuyên Lục Ứng Trì. Cô nhận hai quá ỷ nên bọn họ "cai nghiện" một chút, nhưng phản ứng khi "cai nghiện" của Lục Tuyên lớn hơn cô tưởng tượng.
Đang nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, giây tiếp theo cô nhận điện thoại của Lục Tuyên.
Đã quá mười hai giờ đêm, muộn .
Kiều Ngô liếc hai đứa nhỏ đang hăng hái đằng , cuối cùng vẫn dậy ngoài máy.
Lục Tuyên ngờ cô bắt máy nhanh như : “Em ngủ ?”
“Ừm.”
Đang chê bai đây.
Đầu dây bên im lặng lâu, Kiều Ngô cũng kiên nhẫn chờ đợi.
Cho đến khi Lục Tuyên lên tiếng: “Hôm nay nổi giận .”
Kiều Ngô thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ chuyện thôi ?”
“Anh ý của em là gì .”
Giọng Lục Tuyên trầm hơn hẳn so với đây, cũng mang theo vài phần mệt mỏi.
“Em trách nhiệm với chính .”
Kiều Ngô thầm mỉm .
“Anh sẽ .”
Anh nhẹ giọng : “Anh đang học đây.”
vẫn thấy tiếng của Kiều Ngô.
Lục Tuyên trong khách sạn, chiếc giường lớn mà từng chẳng đặt lưng lên chút nào, lên trần nhà, cảm thấy ch.óng mặt.
“Anh tắm xong.” Anh : “ vẫn ngủ, còn học thuộc lời thoại nữa.”
“Cơm hộp khó ăn lắm, quần áo bẩn, sàn nhà bẩn, tóc bẩn, mệt lắm, còn mắng nữa.”
Anh dừng một chút tiếp: “Anh cố gắng để cãi .”
“Anh...”
Anh tiếp nữa.
Kiều Ngô lên tiếng: “Lục Tuyên.”
“Vâng.”
“Nếu bây giờ hối hận con đường nữa, khi kết thúc cũng thể từ bỏ.”
Kiều Ngô dịu dàng :
“ rằng ai cũng giống như , đều qua con đường như thế . Sau việc khác cũng sẽ những cái mệt khác thôi.”
Lục Tuyên: “Giống như em leo bao nhiêu ngọn núi ở trong thôn ?”
“Thế thì là vất vả ?”
Kiều Ngô mỉm .
“Thấm tháp , còn nhiều vất vả hơn tụi nhiều.”
“Anh mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-223-su-thay-doi.html.]
Giọng Lục Tuyên trầm xuống:
“Anh ý định từ bỏ, cũng với ai khác, chỉ với em thôi.”
Dù ban đầu chọn nghề là vì Kiều Ngô, nhưng thì cho .
Ngày nào cũng bao nhiêu cùng thức đêm, dù là giám khảo nhân viên hậu trường đều thấy cả, nên thể nổi cáu cũng thể oán trách.
Anh chỉ là lâu chuyện với Kiều Ngô thôi.
Với cái khả năng truyền đạt của Mạnh Tinh Tinh, sợ Kiều Ngô sẽ thất vọng về .
Rồi... Bỏ rơi mất.
Anh im lặng.
“Vất vả cho .” Kiều Ngô : “Đừng đấy nhé.”
Lục Tuyên vốn là kiểu dễ rơi nước mắt, nhưng kìm .
bây giờ thấy Kiều Ngô vẫn sẵn lòng quan tâm đến , cảm thấy một chút cũng , thấy mệt nữa .
“Em nghỉ ngơi .” Anh : “Anh học lời thoại đây.”
Kiều Ngô nhắc nhở: “Lần là ngoại lệ thôi, gọi điện nữa đấy.”
“...”
“ thể gửi tin nhắn, em sẽ xem.”
Đầu dây bên nhanh ch.óng cúp máy. Kiều Ngô màn hình điện thoại một lúc thở dài.
Lục Tuyên khí phách, suốt hai tuần những gọi điện cho Kiều Ngô mà ngay cả tin nhắn cô cho phép cũng gửi, cảm thấy gửi chắc cô cũng chẳng trả lời .
Ngày xong chương trình, đúng là giành hạng nhất, nhưng nhận giải tiến bộ và lời mời hợp tác từ Khương Kỳ.
Khi bước khỏi trường , cầm điện thoại, đầu tiên liên lạc với thế giới bên ngoài ban ngày.
với Kiều Ngô thế nào, rằng giành hạng nhất, mặc dù thể Kiều Ngô để tâm.
Mấy học viên cùng nhóm thấy dạo tính tình Lục Tuyên khó gần như lời đồn, liền chủ động hỏi:
“Thầy Lục, ăn cơm cùng ?”
Đang định gật đầu để trì hoãn thêm chút nào chút nấy, Lục Tuyên bỗng thấy một bóng dáng quen thuộc ngoài trường .
Bước chân khựng ngay tại chỗ.
Người đó đang chuyện với Liêu Liêu, nụ nhẹ nhàng nở môi.
Một tháng gặp, nhưng cô vẫn rạng rỡ và rõ nét như thế.
Các học viên cũng nhận Kiều Ngô, kinh ngạc thốt lên:
“Đó là bạn của ?”
Kiều Ngô thấy tiếng động bèn .
Nhìn thấy Lục Tuyên đang ngẩn ngơ cách đó xa, cô thêm một câu với Liêu Liêu bước tới:
“Sao thế?”
Lục Tuyên kịp lên tiếng, mắt đỏ hoe.
“Sao em đến đây?”
Kiều Ngô : “Đến trao phần thưởng cho hạng nhất đây.”
“Cái gì cơ?”
“Vất vả cho .”
Kiều Ngô đưa chiếc khăn giấy chuẩn sẵn cho .
“Chúng về nhà thôi.”