Quản Gia Qua Đường Trong Tiểu Thuyết Hào Môn Cẩu Huyết - Chương 214: Nam nữ thụ thụ bất thân

Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:11:48
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến ngắm ?

 

“Hôm nay là thứ Hai ?” 

 

Kiều Ngô vẫn kịp phản ứng.

 

“Sao đến đột ngột thế?”

 

“Không đột ngột.” 

 

Lục Tẫn Chi : “Xong việc là lái xe tới đây luôn từ buổi chiều.”

 

Trải qua một quãng đường dài đầy bụi bặm, chiếc xe của bám đầy một lớp tro xám, cứ thế thản nhiên tựa nhẹ xe.

 

Kiều Ngô lên tiếng nhắc nhở: “Bẩn đấy.”

 

Lục Tẫn Chi vẫn giữ nguyên tư thế, cô với vẻ khó hiểu: 

 

lặn lội đến tận đây , cô còn sợ bẩn ?”

 

Anh là chịu sự bừa bộn và yêu cầu cao về sự sạch sẽ, nhưng cũng kẻ cứng nhắc.

 

Anh hiểu rõ trong cảnh nào thì nên việc gì.

 

Cả ngày trời lái xe vất vả khiến mệt lử, chuyện nữa, lúc cái lý do "bẩn" chẳng thể ngăn cản nghỉ ngơi.

 

Kiều Ngô ngẩn một chút.

 

Nghĩ cũng đúng, cô leo trèo cả ngày trời, cũng chẳng sạch sẽ gì cho cam.

 

Thế là cô cũng xuống bên cạnh Lục Tẫn Chi: 

 

“Anh dạo công ty nhiều việc, cứ ngỡ sẽ bận lắm.”

 

“Công việc thì lúc nào chẳng .” 

 

Lục Tẫn Chi khẽ ngửa đầu, lên bầu trời đầy .

 

những ngôi thì chỉ thể ngắm một thôi.”

 

Ngay từ khoảnh khắc cô định chia sẻ bầu trời với nhưng thất bại, bắt đầu tìm vé máy bay, đồng thời nhanh ch.óng sắp xếp xong kế hoạch việc và lộ trình cho hai ngày tới trong đầu.

 

Anh bao giờ để bản chịu thiệt thòi, cũng tốn thời gian cho việc đắn đo lựa chọn, gì là sẽ ngay.

 

“Sao gọi là chỉ ngắm một .” 

 

Kiều Ngô cảm thấy quá.

 

“Chẳng trong phòng cả kính thiên văn đó ?”

 

Lục Tẫn Chi mỉm , giơ tay lên.

 

Cổ tay trắng lạnh đưa đến mắt Kiều Ngô, đôi bàn tay rõ từng khớp xương tương phản rõ rệt với chiếc đồng hồ đen, mang một cảm giác lạnh lùng đầy cuốn hút.

 

“Những ngôi lúc 21:42 ngày 25 tháng 10 năm 2025 , chỉ tồn tại duy nhất một thôi.”

 

Kiều Ngô sự cố chấp đầy nghiêm túc của cho bật

 

“Vậy nên chạy xa như thế chỉ vì lý do đó ?”

 

Lục Tẫn Chi thu tay , vẻ mặt mấy bận tâm: 

 

“Chỉ cần là nơi thể đặt chân đến, thì đối với đều gọi là xa.”

 

Anh thực sự đủ bản lĩnh để những lời như .

 

Có lẽ vì là chuyến riêng tư của Lục Tẫn Chi, chỉ đơn thuần là đến ngắm , nên Kiều Ngô cũng kể về chuyện công việc cho mà chỉ tán gẫu vài câu chuyện phiếm.

 

Cô nhẹ giọng : “Khi trưởng thành , trở nên thích chuyện hơn đấy.”

 

Rõ ràng khi cô mắc kẹt trong cốt truyện, Lục Tẫn Chi vẫn còn là một thiếu niên ghét sự ồn ào và thích ở một .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-214-nam-nu-thu-thu-bat-than.html.]

 

Ngay cả khi hai cùng ở trong thư viện, cũng thể im lặng sách cả ngày trời.

 

Thường thì khi rời , Kiều Ngô mới tìm thấy những tờ giấy ghi chú để trong cuốn sách, dù lúc đó chỉ cần ngẩng đầu lên là thể với một câu.

 

Lục Tẫn Chi đáp: “Ngôn ngữ là cách diễn đạt trực quan nhất.”

 

Sau khi công ty, mới nhận nhiều bộ não đường vòng mới hiểu vấn đề, nếu rõ ràng thì họ sẽ chẳng bao giờ gì.

 

“Cũng đúng.” 

 

Kiều Ngô gật đầu đồng ý.

 

“Dù thì cũng hiếm ai thực sự hiểu .”

 

“Cả em cũng ?”

 

“Em?” 

 

Kiều Ngô dám tự nhận hiểu rõ Lục Tẫn Chi, vì bộ não của cô cũng chỉ là của một bình thường mà thôi.

 

“Chắc là cũng hiểu lắm.”

 

Lục Tẫn Chi nghiêng đầu cô: 

 

“Tại hỏi?”

 

“Hỏi ?”

 

“Có.”

 

Thành thật mà , đây là đầu tiên Kiều Ngô đối diện và trò chuyện theo cách với một tính cách như .

 

Trong phút chốc, cô thực sự bắt đầu từ .

 

Con robot dò tìm dối ở nhà chắc chẳng bao giờ dùng với Lục Tẫn Chi .

 

Lục Tẫn Chi mỉm : “ em hiểu hơn đại đa .”

 

“Bất kỳ ai ở bên cạnh mỗi ngày thì đều sẽ hiểu thôi mà.”

 

Về điều , Lục Tẫn Chi phủ nhận cũng chẳng đồng tình: 

 

“Ví dụ như mấy 'con' ở nhà ?”

 

“...”

 

Cách dùng lượng từ thật là tinh tế.

 

Kiều Ngô đến mức bờ vai run rẩy.

 

Sao đây cô nhận bản tính của Lục Tẫn Chi thú vị đến thế nhỉ.

 

“Thấy ? Tự ngắm những ngôi thật sự.”

 

Lần đến lượt Lục Tẫn Chi mỉm : “Trông giống yêu văn chương lắm ?”

 

Kiều Ngô hỏi ngược : “Thế thì là gì?”

 

Chẳng lẽ rảnh rỗi quá hóa rồ ?

 

“Không .” 

 

Lục Tẫn Chi vắt chéo đôi chân dài, thong dong : “Nhìn bằng mắt thường thì ngôi nào chẳng giống .”

 

Kính thiên văn ở nhà chẳng qua là vì đây từng sách liên quan, nên tò mò về vị trí đó trong vũ trụ thôi, chứ thích ngắm chúng.

 

Giống như bầu trời đầu , ngắm ở mà chẳng như ?

 

Có lẽ khi khỏi công ty sẽ ngước một cái, nhưng tuyệt đối sẽ bỏ mấy tiếng đồng hồ chạy tận trong núi để xem.

 

Loading...