Chàng trai trẻ đang ghế bên ngoài lập tức phắt dậy.
Khi thấy phụ nữ bước từ phòng họp, đồng t.ử co rụt .
"Kiều, Kiều tiểu thư!"
"Đây là Chủ tịch điều hành Kiều."
Nhân viên sửa .
"Cũng là phỏng vấn của ."
Quách Lực Ngôn càng thêm kinh ngạc.
Anh ngờ đến phỏng vấn là để trợ lý cho Kiều Ngô.
Giờ đây lo lắng đến mức lắp bắp: "... ..."
Kiều Ngô: " việc gấp."
Quách Lực Ngôn im bặt.
Sự lo lắng ban đầu biến thành vẻ ngơ ngác và nỗi thất vọng thầm kín: "Vậy để hẹn khi khác..."
"Nếu ngại, chúng phỏng vấn xe."
Kiều Ngô mỉm .
"Xong việc sẽ bảo tài xế đưa về."
Từ công ty về Lục trạch mất một thời gian, đủ để phỏng vấn.
Quách Lực Ngôn lập tức đáp: " ngại!"
"Vậy thôi."
Kiều Ngô , vài giây Quách Lực Ngôn mới sực tỉnh vội vàng đuổi theo.
Đi phía cô, mới dám quan sát đối phương.
Thấy cô đang chăm chú xem sơ yếu lý lịch của , trong lòng trào dâng một nỗi tự ti mãnh liệt xen lẫn sự kỳ vọng thầm kín.
Hôm nay Kiều Ngô công chuyện nên tài xế riêng, cần tự lái xe.
Lên xe, cô thẳng vấn đề:
" xem qua lý lịch của , tuy nghiệp trường danh tiếng, nhưng thứ duy nhất thể lấy chỉ là thành tích học tập. Kinh nghiệm hoạt động ở trường năm nhất năm hai khá phong phú, kinh nghiệm tổ chức các câu lạc bộ công ích. năm ba năm tư và một năm khi nghiệp, hề kinh nghiệm việc nào."
"Vâng."
Quách Lực Ngôn cúi đầu.
" ở nhà giúp đỡ gia đình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-167-do-khong-phai-la-loi-cua-anh.html.]
Kiều Ngô gật đầu:
"Vậy ý là, tại một năm chọn việc ở một công ty ngoài vì công ty gia đình?"
Nếu cô nhớ lầm, đây Quách Lực Ngôn tìm đến Lục Ứng Trì là để cơ hội tiếp cận nhà họ Lục, nghĩa là vẫn đang bôn ba vì chuyện ăn của gia đình.
rõ ràng đêm tiệc hôm đó, kịp gặp mặt Lục Tẫn Chi rời .
Dù so với Lục Thị, chuyện ăn của nhà họ Quách chẳng thấm , nhưng nếu để con cái trong nhà kế thừa vẫn hơn là thuê cho khác.
Quách Lực Ngôn, từng để lộ hết vẻ t.h.ả.m hại mặt Kiều Ngô, giờ đây chẳng còn gì để giấu giếm nên cũng hề che đậy.
Ban đầu chỉ cho một cơ hội, nếu ở đây, cũng sẽ thử ở nơi khác.
giờ đổi ý, nếu thể việc bên cạnh Kiều Ngô, sẽ thêm mười phần động lực để phấn đấu.
"Việc chọn liên quan gì đến gia đình cả."
Quách Lực Ngôn : "Đó chỉ là vì bản thôi."
Kiều Ngô ngạc nhiên nhướng mày.
"Doanh nghiệp gia đình trai và cha , liên quan đến ."
Quách Lực Ngôn hiểu cô đang lo lắng điều gì, thêm:
" thể cam đoan khi Lục Thị hề ý đồ gì khác, chỉ tìm một bàn đạp cao hơn, xem bản khi nỗ lực hết thể leo cao đến mức nào."
Đêm đó khi dự tiệc về, ngoài dự đoán, cha và Quách Dương Châu nổi trận lôi đình vì chẳng thu hoạch gì, cứ như thể thực sự là một kẻ vô dụng chẳng nên trò trống gì.
Quách Lực Ngôn hiểu rõ chỉ cần Quách Dương Châu còn ở đó một ngày, sẽ bao giờ chỗ trong công ty, bao giờ thực quyền.
Mà năng lực tài chính của thực tế cũng chỉ , nếu vì để tiếp cận những cần nịnh bợ, thực sự chẳng bao nhiêu tiền, ngay cả dùng xe cũng gia đình hạn chế, nên việc tự khởi nghiệp là điều thực tế.
Vì , nếu vươn lên, chỉ cách tách khỏi nhà họ Quách.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Lục Thị là một bàn đạp cực , môi trường càng lớn càng cơ hội học hỏi nhiều điều hơn, từng bước từng bước leo lên.
Kiều Ngô khẽ gật đầu.
Qua tình cảnh của Quách Lực Ngôn, thể thấy quá khứ của mấy lạc quan.
Kiều Ngô khá tán thưởng bản lĩnh co duỗi và ý chí dậy của .
So với những ứng viên khác, Quách Lực Ngôn một ưu điểm là dù là thiếu gia nhà giàu nhưng ở trong tình cảnh trớ trêu, hiểu nóng lạnh của bình thường, nếm trải sự tàn khốc của giới thượng lưu.
Hơn nữa so với những khác, cô hiểu về nhiều hơn một chút.
Cô hỏi thêm một câu hỏi liên quan đến công việc.
Quách Lực Ngôn đúng là nghiệp trường danh tiếng, khả năng tổ chức và ngôn ngữ , tư duy logic khi trả lời câu hỏi cũng tệ, năng rành mạch, ngoại trừ việc trông căng thẳng và chút thiếu tự tin.