Quản... Quản gia?
Quản gia nhà họ Lục ?
Hai kìm mà liếc phụ nữ lầu thêm nữa.
Lúc cô xuống, còn xuống , góc nghiêng thanh tú, mỗi cử chỉ hành động đều toát vẻ kiêu kỳ đầy thu hút.
Hai vị thiếu gia Lục Ứng Trì và Lục Tuyên cũng chỗ từ lúc nào , họ đang mải mê trò chuyện, thỉnh thoảng khiến phụ nữ đối diện bật .
Cảnh tượng giống quản gia, rõ ràng là một nhà đang hàn huyên tâm sự.
Khoan , chẳng đồn rằng em nhà họ Lục bất hòa ?
Trước đây, trong bữa tiệc của Lục gia, mấy em họ bao giờ chung một khung hình.
Vậy mà hôm nay tất cả đều mặt đông đủ, chỉ để chào đón Lục Tẫn Chi trở về?
Nhiều tinh ý nhận chi tiết liền thầm ghi nhớ trong lòng: Nhà họ Lục dường như khác xa so với lời đồn đại.
Buổi tối, khí bữa tiệc đạt đến đỉnh điểm nhờ sự hiện diện của Lục Tẫn Chi.
Dù vốn chẳng thích những buổi xã giao, nhưng trong cảnh , vẫn nể mặt gia tộc mà uống thêm vài ly, đáp đôi lời xã giao.
Đến khi tranh thủ ngước lên tầng hai nữa, vị trí lúc nãy trống .
Bản Lục Ứng Trì và Lục Tuyên vốn chẳng mặn mà gì với bữa tiệc, họ đến cũng chỉ để lộ diện cho lệ mà thôi.
Công việc tối nay khá bộn bề, Kiều Ngô cũng thể yên một chỗ, loáng cái ngoài để sắp xếp việc đưa tiễn khách khứa.
Về phần Lục Ninh, cô nhận thể khai thác gì từ cái "đầu gỗ" , cảm thấy vô cùng thất vọng nên một lát là bắt đầu bồn chồn.
Từ lúc chú hai xuất hiện, nơi trở nên ồn ào náo nhiệt hẳn lên.
Hơn nữa hiểu kéo lên tầng hai ngày một đông, kẻ thậm chí cô là ai còn chủ động tiến chào hỏi.
Lục Ninh thích phiền, lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng chuồn êm.
hứa với Chung Hòa Tĩnh là sẽ chơi cùng cái tên ngốc , cô cũng thất hứa, thế là thu dọn quà cáp hỏi:
"Cậu ở đây ngoài với ?"
Chung Thời Hạ xuống lầu, thấy trai và chị gái vẫn còn đang bận rộn.
So với lạ, ở cạnh quen như Lục Ninh vẻ sẽ hơn, vì cũng dậy theo.
Vừa bước khỏi sảnh tiệc, hỏi: "Đi ?"
"Chẳng nhất khối ."
Lục Ninh ác ý : "Dẫn bài tập."
Chung Thời Hạ: "..."
Năm phút , cả hai mặt tại tàng thư viện ở trang viên.
Lục Ninh vùi đầu máy tính tìm kiếm một hồi, cuối cùng cũng lôi mấy bộ đề ôn thi học sinh giỏi toán cấp hai.
Sách trong thư viện dĩ nhiên chỉ các tác phẩm kinh điển.
Để con cháu trong nhà học hành t.ử tế, các loại sách bài tập từ lớp một đến lớp mười hai của phiên bản đều đủ, nếu thì thể chứa đầy cả một tòa lâu đài như thế .
Lục Ninh cảm thấy chủ nhà đến mức là quá t.ử tế .
Cô đặt xấp đề dày cộp mặt Chung Thời Hạ: "Này, cho chơi đấy."
"."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-gia-qua-duong-trong-tieu-thuyet-hao-mon-cau-huyet/chuong-136-anh-o-cung-em.html.]
Chung Thời Hạ cô với ánh mắt vô cùng phức tạp.
suy cho cùng nơi yên tĩnh, hơn hẳn chỗ náo nhiệt lúc nãy, cũng từ chối mà lặng lẽ xuống bàn, cầm b.út và giấy nháp lên bắt đầu giải đề.
Không cần chuyện thêm với tên ngốc nữa, Lục Ninh cảm thấy vô cùng thoải mái.
Cô cầm quyển sách đang dở lên xem tiếp, hai bên chẳng ai đếm xỉa đến ai.
Cô sắp xong cuốn "Thế giới của Sophie" , lật đến trang cuối cùng thì thấy tờ giấy ghi chú , nhịn mà cầm lên nghiên cứu.
Thực cô chẳng hiểu cuốn sách lắm, nên dù để đôi dòng tâm đắc cũng chẳng gì.
"Này, cuốn ?" Cô hỏi Chung Thời Hạ đang mải mê bài bên cạnh.
Cậu sang gật đầu.
"Vậy con thuyền của Sophie ?"
Chung Thời Hạ hồi tưởng nội dung cuốn sách, nghiêm túc trả lời:
"Nó chỉ là một biểu tượng, thực sự chỉ về một hướng cụ thể nào cả, bởi vì trong sách cô chỉ tháo dây thừng buộc thuyền mà thôi."
Lục Ninh cau mày: "Nói lảm nhảm cái gì thế, chẳng hiểu một câu nào cả."
Chung Thời Hạ cũng chẳng hy vọng thể tìm tiếng chung với bét khối suốt bảy năm rưỡi mà vẫn vô cùng tự hào .
Thế nhưng khi thấy nét chữ tờ giấy ghi chú, mắt chợt sáng lên.
"Đây là cái gì?"
"Chú hai của và Kiều Ngô đấy." Lục Ninh : "Không giống với đáp án của ."
" thấy đáp án ."
Chung Thời Hạ siết c.h.ặ.t cây b.út: " thể ?"
"Không ."
Lục Ninh lập tức gập sách : "Cậu thấy chú hai chứ, chính là cái con khỉ đó đấy."
Dù hiểu tại gọi chú ruột là khỉ, nhất là một nổi bật như thế, nhưng Chung Thời Hạ vẫn bày tỏ sự tôn trọng:
"Thấy ."
"Chính là chú , chú dữ dằn lắm."
Lục Ninh : "Chú cho phép nét chữ của khác xuất hiện ở đây ."
"Chẳng đây là chữ của hai ?"
", chỉ chú và Kiều Ngô mới ."
Lục Ninh bĩu môi: "Chú lạ lùng lắm ?"
Sau cô từng thử bí mật nhét giấy ghi chú , nhưng nào tờ giấy đó cũng ai đó đặt chễm chệ bàn.
Ngoài Lục Tẫn Chi thì còn ai cái việc rảnh rỗi đó nữa chứ.
"Không lạ."
"Hả?"
Chung Thời Hạ bình tĩnh : "Chú Khỉ thích chị Kiều Ngô đúng ?"
"Cái gì?"
Chung Thời Hạ: "Có thích thì mới đặc quyền."