"Trời ơi, ngon quá, ngon xỉu luôn!"
Kim Viễn ôm chặt hộp gà rán trong tay, dịch xa: "Biến xa chút, tuyệt đối chia thêm cho ."
Lữ Văn Bân chìm đắm trong thế giới của , căn bản Kim Viễn đang gì. Khi c.ắ.n xuyên qua lớp da giòn của miếng gà rán, âm thanh "rôm rốp" vang lên từng đợt như thể đang mát-xa cho não bộ, cũng giống như hàng ngàn bong bóng nhỏ đang nhảy nhót đầu lưỡi vỡ tan, mang đến cảm giác tê tê ngứa ngứa. Lớp vỏ c.ắ.n vỡ, nóng liền bốc lên, nước thịt dồi dào theo tuôn trào , khiến đầu lưỡi đau sung sướng, nóng đấy nhưng thơm quá!
Trái ngược với lớp da mỏng giòn bên ngoài là phần thịt gà đậm đà mọng nước bên trong, một miếng gà to đủ để lấp đầy khoang miệng, kết cấu vô cùng mềm mại trơn mịn, hương vị hòa quyện đến tận lõi, thấm đẫm từng thớ thịt...
Lữ Văn Bân nhịn nghĩ, nếu thể cho ăn gà rán cho tới khi no nê, thì dù đang ở biệt thự siêu xe cũng bằng lòng đổi lấy!
Mà nếu thêm một ngụm bia lạnh nữa thì đúng là... sướng đến nỗi linh hồn lìa khỏi xác!
Anh vẫn còn thòm thèm mút lấy cây xiên mới xiên qua miếng gà rán.
Chỉ hai miếng nhỏ thôi, còn kịp thưởng thức kỹ hết .
Quay sang Kim Viễn, dường như đoán ý đồ của Lữ Văn Bân, miệng nhai lia lịa, ngay cả nước sốt bên cạnh cũng chẳng thèm chấm, cứ thế nhét từng miếng gà rán miệng. Dù thì bản gà rán cũng đủ đậm vị .
"Anh Viễn, nước sốt sớm? luôn xem là ruột, tự ăn gà rán chấm nước sốt mà bảo cũng , sẽ giận ..."
Lữ Văn Bân nhào tới ôm lấy Kim Viễn, thực chất là đang lén thò tay hộp gà rán.
"Chát!" Kim Viễn đ.á.n.h bay tay , toát hai chữ: kháng cự."Cứ giận ! thằng em như !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-91.html.]
Lữ Văn Bân năn nỉ: "Cho một miếng chấm nước sốt thôi cũng ! Không ăn chắc tối nay mất ngủ mất!"
Kim Viễn đột nhiên : "Thế tự tới Tiệm cơm Nam Lai mua một phần gà rán mà ăn."
Động tác của Lữ Văn Bân lập tức dừng .
"Ờ ha."
"Haha." Anh đắc ý: " đúng là lú thật, gà rán đương nhiên là mua ở tiệm Nam Lai, mua thì cũng mua chứ. Hahahaha! đây, Kim Viễn, chút nữa nếu năn nỉ , nhất định cũng chia cho , dù vẫn luôn xem là em trai."
TBC
Nói xong, Lữ Văn Bân lấy túi đựng tinh hạch.
Ngay lúc đó, cửa ký túc xá đột nhiên gõ, cửa khóa, đến đẩy nhẹ mở một khe, thông báo: "Năm phút nữa họp."
Một làn hương mê từ khe cửa mỏng manh lan , hít hít mũi, : "Mùi gì ?"
Năm phút nữa... họp thì kịp !
Trong mắt Lữ Văn Bân, tiệm cơm Nam Lai và những miếng gà rán óng vàng đang rời xa từng chút một, biến mất như bong bóng xà phòng ánh nắng, còn mấy miếng gà rán còn trong tay Kim Viễn càng lúc càng gần, gần đến mức giơ tay là với tới.
Lữ Văn Bân gào lên: "Anh Viễn, là ruột mà, cho thêm một miếng nữa !"