Kim Viễn khựng một chút: "Ừm... bận quá nên lỡ mất giờ ." Giờ ăn ở nhà ăn công trường quản lý nghiêm, hơn nữa từng chuyện còn thừa thức ăn, tới trễ thì thật sự còn gì cả.
Lữ Văn Bân: "Thế ăn luôn ? ít thịt khô, ăn ?"
Kim Viễn lắc đầu lia lịa như trống gõ: "Không ."
TBC
Lữ Văn Bân : "Biết ngay là ăn mà. Nếu đói thật thì chiều quầy ăn vặt của Tiệm cơm Nam Lai mua thịt xiên ăn ."
Nhắc đến Tiệm cơm Nam Lai, Lữ Văn Bân nhịn thêm: "Mỗi công nhân nghỉ là ùa quầy tiệm Nam Lai, mới hai ngày mà họ chiều hư khẩu vị . Ngày đầu đến công trường, ai nấy như nuốt cả cái khay bụng, đều khen cơm ở đây ngon. Mới vài ngày thôi, đ.á.n.h giá về nhà ăn tụt dốc rõ rệt, bảo gia vị thua xa Tiệm cơm Nam Lai. So ? Chỉ riêng gia vị nướng thịt ở đó thôi, bên gom đủ. còn ăn cầu nguyện: giá mà món ăn trong nhà ăn cũng ngon như tiệm Nam Lai thì mấy."
"Thế gì với họ ?" Ví dụ như bảo đủ là hạnh phúc, đừng mơ mộng giữa ban ngày . Kim Viễn Lữ Văn Bân thẳng, dễ mất lòng , nên nhanh chóng hỏi.
" chứ, bảo cũng nghĩ y như họ." Nghĩ đến xiên thịt và rau câu tiên thảo ăn hôm qua, Lữ Văn Bân vẫn còn thèm thuồng: " cũng đó là mộng giữa ban ngày, nhưng mà ngon đến mức cưỡng ..."
Anh đột nhiên nhắm mắt , hít sâu một , lẩm bẩm: " hình như đang mơ thật, ngửi thấy mùi gà rán. Cậu xem, kỳ lạ ?"
Lúc sự chú ý của Kim Viễn hộp gà rán mặt hút mất, Lữ Văn Bân đang lải nhải gì, chỉ ậm ừ đáp: "Ừ ừ."
"Thấy ." Lữ Văn Bân chìm đắm : " ngửi thêm vài cái nữa... Không đúng, cũng ngửi thấy , giống cũng ảo giác ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-90.html.]
Lúc Kim Viễn c.ắ.n một miếng gà rán, lớp da vàng óng giòn tan kêu rôm rốp trong miệng, đầu tiên là hương thơm giòn tan đầy miệng, tiếp theo là phần thịt gà mềm mại mọng nước bên trong hiện rõ, nước thịt nóng hổi chảy tràn... Anh ăn đến mê mẩn, quên cả bản , cảm thấy thiên đường cũng chỉ đến thế là cùng.
"Ưm... u!" Đây là tiếng kêu lệch tông của Kim Viễn khi nước thịt nóng phỏng nhưng vẫn c.ắ.n chặt miệng chịu nhả .
Gà rán kêu ? Lữ Văn Bân nghi hoặc mở mắt , liền thấy hộp đồ ăn mặt Kim Viễn.
Không ảo giác, đó mới chính là nguồn gốc của mùi thơm cám dỗ linh hồn !
Gà rán lò, lớp da ngoài mang sắc vàng óng ánh đầy dụ hoặc, trong mắt Lữ Văn Bân còn chói hơn cả ánh mặt trời phản chiếu lên bãi cát nóng của Sa mạc An Kim, chỉ cần món gà rán thôi là như thể tưởng tượng cảnh lớp bột lăn trong dầu sôi, cuối cùng ngưng tụ thành lớp da giòn mỏng .
Nhìn kỹ hơn, mỗi miếng gà rán đều kích thước đủ để nhét miệng, đầy đặn chắc nịch, khiến cảm nhận rõ ràng cảm giác "cắn miếng nào miếng đấy". Nếu thể c.ắ.n một miếng... thì mời thần tiên cũng đổi!
Lữ Văn Bân lăn từ giường xuống, bò than: "Kim Viễn! Anh Viễn! luôn xem như ruột, của ngon chia cho em cũng , sẽ thù dai ..."
Miệng thì , nhưng ánh mắt rời miếng gà rán dù chỉ một giây.
Kim Viễn nghĩ hai giây, c.ắ.n răng dùng que xiên chọc hai miếng gà rán đưa cho : "Chỉ hai miếng thôi đấy, trưa nay ăn gì, còn thì ăn ..."
Lời lẩm bẩm của một tiếng gào động trời của Lữ Văn Bân cắt ngang.