Chỉ thông tin đơn đăng ký thì khó mà đ.á.n.h giá năng lực và phẩm chất của một . Nam Đồ "gian lận".
"Hệ thống, mấy đều là nhân viên dự sắp ở tiệm cơm. Nếu tuyển nhầm lười biếng, phẩm hạnh tệ, thì buôn bán cũng ảnh hưởng, là lọc giúp ?"
Hệ thống do dự một chút, cảm thấy Nam Đồ cũng lý:
[Được thôi, yêu cầu của cô là gì?]
Nam Đồ: "Không phân biệt nam nữ, cần phẩm chất , nhanh nhẹn siêng năng, thích buôn chuyện."
Hệ thống lọc một lượt, cuối cùng chỉ còn năm .
Nam Đồ kinh ngạc: "Chỉ còn năm thôi á?" Cô thấy yêu cầu của cũng khắt khe gì.
Hệ thống đáp với giọng thản nhiên như nước giếng:
[Có phẩm chất nhưng vụng về, tay chân nhanh nhẹn nhưng thích lưng khác. Chưa kể ít nhất một nửa trong đăng ký là vì ăn thịt xiên cừu giới hạn, thái độ đắn, thể nhân viên? Giữ năm là tệ . ]
Nói cũng sai, thà tuyển còn hơn tuyển nhầm. Nam Đồ lướt qua tên năm còn , chuẩn hôm sẽ đến tìm Lâm Cao Sầm xin tới phỏng vấn.
Đây thể là những đồng nghiệp sẽ việc cùng cô ? Tân Hoan cũng ghé xem danh sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-85.html.]
TBC
Cô một cái tên gãi đầu: "Ninh Chiêu, cái tên quen lắm, hình như từng ở , để nghĩ xem..."
Nam Đồ sang cô, là Tân Hoan quen ? Cô lướt qua thông tin của Ninh Chiêu, những mục khác gì nổi bật, mục kỹ năng ghi là: Thạo g.i.ế.c... Chữ "g.i.ế.c" nhanh gạch , sửa thành "chặt", "chặt" cũng gạch luôn, cuối cùng thành thạo dao.
Nghĩ kỹ còn thấy rợn rợn.
lúc đó, Tân Hoan đập đùi một cái: " nhớ , nhưng đúng lắm, là trùng tên..." Cái tên cũng dễ trùng đến .
"Có gì mà đúng đúng?" Thấy cô lẩm bẩm một , Nam Đồ búng nhẹ trán cô một cái.
"Người tai tiếng lắm ?"
"Không ." Tân Hoan đầy nghi hoặc: "Là tiếng cơ. Em nhớ một đội trưởng đội lính đ.á.n.h thuê tên , đội của họ lúc trở về gặp vài con dị thú cực mạnh mai phục, gần như tiêu diệt hết. Chính cõng duy nhất còn sống nhưng hôn mê, cứ thế về hướng Thiên Lăng Thành, đến khi gặp đội lính đ.á.n.h thuê khác mới cứu."
Tân Hoan cố gắng nhớ : "Hình như trong đó còn chuyện gì nữa, tên Ninh Chiêu còn Thiên Lăng Thành biểu dương. chi tiết thì em thật sự nhớ. Khi đó em vẫn đủ tuổi lính đ.á.n.h thuê, suốt ngày tin đội nào tổn thất, đội nào c.h.ế.t chóc thê thảm, nghĩ đến tương lai cũng lính, em cực kỳ bài xích mấy tin . Nếu vì nhiều nhắc đến, chắc em cũng nhớ nổi cái tên ."
Tuy tò mò về quá khứ của Ninh Chiêu, nhưng Nam Đồ vẫn quyết định tập trung biểu hiện hiện tại của những ứng viên.
Chỉ mong cô thể tuyển nhân viên thích hợp, để cô và Tân Hoan đều bớt gánh nặng.