Bia lạnh? Anh nhầm chứ! Trần Hoằng Vĩ trừng mắt chai bia lạnh đọng đầy sương, mắt gần như dán chặt đó.
Sợ khác giành mất, lập tức móc hai viên tinh hạch cấp một nhét tay Tân Hoan: " lấy một phần combo !"
Khi cầm chai bia lạnh trong tay, luồng khí mát trong lòng bàn tay nhắc rằng tất cả đều là thật. Không ngờ giữa sa mạc, mua một chai bia lạnh! Mà chỉ cần hai viên tinh hạch cấp một!
"Chị là bà chủ ?" Anh dè dặt hỏi Tân Hoan.
Tân Hoan chỉ về phía Nam Đồ: "Đó là bà chủ, chỉ là nhân viên."
Trần Hoằng Vĩ lập tức Nam Đồ bằng ánh mắt đầy kính nể. Trước đây những lời đồn về cô đều bán tín bán nghi, nhưng chỉ riêng việc cô thể đem bia lạnh và xiên thịt cừu bán với mức giá mà ai cũng mua nổi, thì giờ phút , trong mắt , Nam Đồ chính là thần!
Anh còn định gì đó, nhưng đằng một làn sóng ập tới đẩy sang bên.
" một phần combo!"
"Đây là bốn viên tinh hạch cấp một, cho hai chai bia lạnh!"
TBC
"Không chen lấn, xếp hàng !" Tân Hoan thu tiền phát phần ăn, bận rộn ngơi tay."Mỗi chỉ mua một combo một , ai mua tiếp thì xếp hàng từ đầu!"
Người đầu tiên dám ăn cua bao giờ cũng lợi, trong khi khác còn đang trông ngóng, Trần Hoằng Vĩ áp chai bia lạnh lên mặt, lạnh giật mà vẫn nỡ buông, ngược còn dán sát hơn. Anh cúi đầu xiên thịt cừu trong tay, cẩn thận đưa đến miệng c.ắ.n một miếng, lập tức nheo mắt vì sung sướng.
Thịt cừu to bằng đầu ngón tay, phần rìa nướng đến cháy xém thơm phức, c.ắ.n xuống một cái là như nước thịt trào giữa răng, mềm mại vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-82.html.]
Ngon quá mất! Trần Hoằng Vĩ hung hăng xé một miếng thịt, nhai ngấu nghiến, sống c.h.ế.t nuốt vội.
Đợi ăn xong một xiên, thô lỗ dùng răng bật nắp chai bia, ngửa đầu uống ừng ực.
Chỉ trong chớp mắt, chất lỏng mát lạnh tràn ngập khoang miệng, chảy thẳng xuống lục phủ ngũ tạng, hương lúa mạch và hoa bia quấn quanh môi răng, mang đến cảm giác sảng khoái khiến hét lớn, lập tức xua tan nóng nực và mệt mỏi .
Trần Hoằng Vĩ quên cả suy nghĩ, một miếng thịt cừu, một ngụm bia, cảm giác như đang sống đời thần tiên. Đến khi ngụm cuối cùng sủi bọt rơi khỏi miệng chai, trong tay chỉ còn mấy cây xiên rỗng, chuông báo việc cũng vang lên.
Những công nhân ăn thịt nướng và uống bia lạnh trở công việc với tinh thần khác hẳn. Tươi tỉnh, hăng hái, việc cũng năng suất hơn.
Người công nhân bên cạnh với cái trán bóng loáng vì phơi nắng uể oải hỏi: "Cũng nghỉ như , cứ như tiêm t.h.u.ố.c kích thích, còn thì cảm thấy nghỉ ngơi đủ."
Trần Hoằng Vĩ hạ giọng, nhưng giấu nổi vẻ đắc ý: "Vừa nãy lúc nghỉ, chúng đến Tiệm cơm Nam Lai, mua bia lạnh với thịt xiên nướng!"
Công nhân bán tín bán nghi Trần Hoằng Vĩ, định xác nhận xem trêu chọc , thì thấy ánh mắt Trần Hoằng Vĩ sáng rực, khoé miệng nhếch lên nở nụ đắc ý, sự phấn khích và mong đợi toát từ trong ngoài, giấu cũng giấu .
"Còn bao lâu nữa mới nghỉ tiếp nhỉ?" Trần Hoằng Vĩ lẩm bẩm." mua thêm, ai quán còn bán nữa . Bia... thịt xiên... hehe..."
Biểu hiện quá giống thật, cho dù Trần Hoằng Vĩ định bịa chuyện thì cũng đến nỗi lừa cả chính chứ. Nghĩ theo lời , công nhân bên cạnh dường như cũng cảm nhận cảm giác sảng khoái khi bia lạnh trượt xuống cổ họng, thể cưỡng sự cám dỗ , vội : "Lát nữa nghỉ tới với ."
Thời gian chờ đợi bỗng dài dằng dặc, cuối cùng cũng đến lúc nghỉ, hai liền lao như tên bắn.