Quán Cơm Liên Giới - Chương 81

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:05:17
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai trạm tiếp tế từng xảy chuyện như , trong lòng ai cũng sợ hãi, đến tuyển công nhân xây trạm tiếp tế là rút lui liền. tiền lương đưa thật sự hấp dẫn, cuối cùng mới miễn cưỡng tuyển đủ . Người chịu trách nhiệm bộ quá trình xây dựng trạm là Lâm Cao Sầm cũng từng rời công trường từ ngày đầu tiên. Không cách nào khác, mặt, sẽ thấy bất an.

Cấp chỉ cần ở trong công trường là an , thật công nhân thật sự tin tưởng thì chẳng mấy ai. Tại ? Chỉ vì gần đó một tiệm cơm mà khu vực xung quanh an ? Nghe thuyết phục chút nào.

Bà chủ đúng là bản lĩnh, mở tiệm ngay giữa Sa mạc An Kim. vẫn khó khiến tin rằng cô năng lực phi phàm đến mức bảo vệ nhiều như .

"Toàn bộ các đơn vị nghỉ giải lao mười lăm phút!" Một giọng truyền qua loa phóng thanh.

đẩy nhanh tiến độ, sợ công nhân say nắng tập thể, nên cứ cách một lúc sẽ cho họ nghỉ một chút.

trong mắt công nhân Trần Hoằng Vĩ, nghỉ như thà cố luôn còn hơn, ít đỡ khổ.

Chỉ vì thời gian nghỉ cũng dễ chịu, đây là Sa mạc An Kim, cách hạ nhiệt hiệu quả nào cả, đổ nước lên cũng sướng lắm đấy, nhưng chẳng ai , vì nước trong sa mạc tiết kiệm để uống.

Lệnh nghỉ ngơi phát , đám công nhân lập tức ùa , chạy đến tấm lưới chắn nắng gần đó, lấy bình nước nhấp từng ngụm nhỏ quý giá.

Trần Hoằng Vĩ cũng lê bước qua, còn kịp xuống, đột nhiên khịt khịt mũi, hỏi bên cạnh: "Cậu ngửi thấy mùi gì ?"

Không chỉ ngửi thấy mùi .

Mấy công nhân khác cũng bắt đầu thì thầm to nhỏ: "Thơm thật đấy, mùi gì mà thơm thế?"

TBC

"Hình như là mùi thịt, ai đang nướng thịt ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-81.html.]

"Mùi thơm phát từ hướng , để qua xem thử nhé?"

đề nghị dậy , mấy khác, bao gồm cả Trần Hoằng Vĩ, kìm mà cũng bước chân theo.

Chẳng ai rời khỏi chỗ mát mẻ, nhưng mùi thơm thật sự quá cám dỗ, đặc biệt là với những công nhân lâu ăn gì ngon vì thiếu thốn tài nguyên, chỉ ngửi thôi mà thấy lời .

Lần theo mùi thơm xa, tấm biển của Tiệm cơm Nam Lai đập mắt. Trần Hoằng Vĩ bừng tỉnh, bên cạnh một quán cơm, ngửi thấy mùi đồ ăn thì cũng hợp tình hợp lý.

Trước cửa quán dựng một chiếc bếp nướng, Nam Đồ đang trở xiên thịt cừu nướng rắc gia vị. Ngọn lửa l.i.ế.m lên, than hồng cháy rực, mỡ và gia vị hòa quyện tạo nên một mùi thơm ngào ngạt bất ngờ bùng lên. Một bên còn quạt gió thổi mạnh, trông như để mát cho bên lò, nhưng thực đang thổi mùi thơm của thịt nướng thật xa. Bảo ai nấy đều mùi thơm dẫn dụ tới.

Đến gần , đám bắt đầu do dự, bước chậm hẳn . Có nhỏ giọng : "Đội trưởng dặn mấy , quấy rầy của Tiệm cơm Nam Lai, còn hậu quả tự chịu, mà rợn ."

Người khác phản bác: " mà đây đúng là tiệm cơm, tụi bỏ tiền ăn chứ ăn quỵt , gọi là quấy rầy ?"

Nói cũng lý. Mặc kệ bà chủ năng lực cỡ nào, mở tiệm thì là để bán đồ ăn! Cả đám đồng loạt về phía lò nướng, xiên thịt bên đang sắp chín. Từng xiên thịt cừu cắt miếng, nạc mỡ xen kẽ, lửa thiêu thành màu nâu cháy xém, mỡ nhỏ xuống than hồng phát âm thanh "xèo xèo".

Không nhịn nổi nữa !

Trần Hoằng Vĩ bước lên đầy dứt khoát, mang theo vẻ quyết tâm như việc lớn: "Xiên thịt cừu cô bán bao nhiêu tiền một xiên?"

Tân Hoan giơ một chai bia lạnh lên : "Combo một, một chai bia lạnh, năm xiên thịt cừu nướng, tổng cộng hai viên tinh hạch cấp một."

 

Loading...