Quán Cơm Liên Giới - Chương 80

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:05:16
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hỏng , đúng là biến thành con kiến trộm vụn bánh thật .

Bất cứ kết quả nào cũng từng nghĩ đến, chỉ là ngờ cho phép mà kèm theo bất kỳ yêu cầu nào.

Rất nhiều vô thức nhớ đến lời Bao Hằng đó.

Thử nghĩ xem, một con kiến bé xíu cầu xin nhặt miếng vụn bánh rơi đất, ai là con gật đầu đồng ý? Ai bắt con kiến đưa điều kiện trao đổi chứ?

Điều càng chứng minh rõ cách thực lực giữa họ và bà chủ tiệm cơm là quá lớn.

Không thể chọc , thể chọc .

TBC

Vì trong lòng tưởng tượng quá nhiều thứ, hoặc là vì tiếp xúc với Nam Đồ, hoặc là vì Lâm Cao Sầm quả thật lập công lớn, nên thuận lợi tiếp nhận nhiệm vụ giám sát xây dựng trạm tiếp tế thứ ba, nếu gì bất ngờ thì việc quản lý trạm cũng sẽ do phụ trách.

Tuy quy mô trạm tiếp tế thứ ba lớn, nhưng các bộ phận thiết yếu đều đầy đủ, trạm y tế, viện nghiên cứu, bộ phận hậu cần, kho vật tư, chi nhánh công hội lính đ.á.n.h thuê, đều trong đó. Hiện giờ do Lâm Cao Sầm quản lý, coi như là giành một miếng thịt từ tay các bên. So với vị trí đây chỉ hư danh mà thực quyền, đây là khởi đầu cực kỳ .

Nhân viên phụ trách đo đạc và định vị xuất phát, chờ họ thành công về, bản đồ mới trong tay lính đ.á.n.h thuê sẽ xuất hiện thêm một tọa độ mới: [Tiệm cơm Nam Lai/ Trạm tiếp tế 3]. Lính đ.á.n.h thuê trong Sa mạc An Kim từ nay về sẽ còn cảm giác đơn độc vô vọng, vì một nơi thể thở phào nhẹ nhõm.

Tên gọi "Trạm tiếp tế ba" là do chính Lâm Cao Sầm nhất quyết giữ . Dù một phản đối, nhưng cũng thể lay chuyển quyền phát ngôn mà giành nhờ công lao .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-80.html.]

Khi những lính đ.á.n.h thuê rõ lịch sử hỏi tại giữa Sa mạc An Kim rõ ràng chỉ một trạm tiếp tế, gọi là trạm thứ ba, thì họ sẽ hiểu rằng từng nhiều vững giữa sa mạc khốc liệt trả giá như thế nào.

Cái tên là một đài tưởng niệm vô hình dựng lên giữa Sa mạc An Kim, để ghi nhớ sự thất bại, mà để khắc sâu tinh thần bao giờ dễ dàng bỏ cuộc của dân Thiên Lăng Thành trong hàng ngàn vấp ngã dậy.

"Chị Nam Đồ, họ bắt đầu xây dựng , bên ngoài nhiều xe lắm, vật liệu xây dựng cả công nhân nữa." Tân Hoan khi xem náo nhiệt xong báo cáo.

Nam Đồ chỉ hứng thú với đám công nhân: "Họ sẽ tiệm ăn cơm chứ?"

Tân Hoan ngập ngừng một lát, khó xử : "Trạm sẽ lo cơm nước cho họ, mà công nhân chắc cũng rủng rỉnh tiền bạc như lính đ.á.n.h thuê."

Làm lính đ.á.n.h thuê tuy nguy hiểm nhưng thu nhập thật sự cao, hơn nữa họ tiêu tiền thoải mái, ai mà bữa nay ăn mai còn sống , nên cứ tận hưởng .

Nam Đồ nghĩ khác: "Kiếm nhiều thì kiểu ăn cho kiếm nhiều, kiếm ít thì kiểu ăn cho kiếm ít."

Hai giờ chiều, trong Tiệm cơm Nam Lai còn mấy khách. Ngoài tiệm, khu vực gọi là trạm tiếp tế thứ ba hoặc giờ nên gọi là công trường thứ ba thì đúng hơn đang sôi nổi thi công.

Sa mạc vẫn nóng như thường lệ, cát chẳng khác nào giẫm lên tấm sắt nung nóng, công nhân đổ mồ hôi như tắm.

Trong lòng bọn họ đều gồng lên, sa mạc nóng nắng gắt thì tăng lương, sinh mạng còn dị thú đe dọa thì càng tăng lương nữa, nghĩ đến chuyện tiền lương một ngày ở đây còn hơn một tuần trong Thiên Lăng Thành, họ mới thể nghiến răng mà cầm cự.

 

Loading...