Quán Cơm Liên Giới - Chương 71

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:05:07
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quả nhiên cô tìm đến, phát hiện ông Kiều quả thật kiến thức phong phú, đến cả sự phát triển của các món ăn dân gian ông cũng thuộc làu làu, cô còn tính riêng cho ông một bài phỏng vấn.

Đang bàn đến mấy quán ăn nào đáng giới thiệu, Kiều Lệ bất thình lình bước , thẳng chủ đề: "Ba, trưa nay ba ăn chân giò bát bảo ?"

TBC

Mặt ông Kiều thoáng lộ chút hoảng hốt, lấp liếm: "Ờ... hả? Hình như đặt hôm nay thật, ba với con chuyện bao giờ nhỉ?"

Kiều Lệ thấy moi thông tin, đắc ý : "Không ba , mà là con con vẹt cưng của ba đấy. Nếu ba lẩm nhẩm suốt ngày với nó, nó học ?"

Mặt ông Kiều hiện rõ vẻ hối hận. Bảo bối nhỏ nhà ông thông minh quá cũng , xem, hôm nay chẳng hại ông ?

Ông giả bộ điềm tĩnh : "Tiền cũng trả , món cũng , ba ăn thì chẳng để đổ ? Phí phạm đồ ăn như tối ba mất ngủ luôn đấy."

Sở dĩ cha con hai cứ vòng vo đấu khẩu, là vì món chân giò bát bảo hôm nay.

Nghe mà xem, trong chân giò bát bảo chân giò và đồ nếp, nhiều dầu khó tiêu, món nào món nấy đều phù hợp cho lớn tuổi như ông Kiều. Ăn ít một chút thì thôi, nhưng Kiều Lệ rõ, cứ gặp món thích là ông Kiều lỡ ăn quá đà.

lát nữa cô còn việc, thể ở trông chừng ba ăn ít , thế ?

Ánh mắt cô chuyển sang bạn Đỗ Tiểu Phong, chợt lóe sáng: "Tiểu Phong cũng cực kỳ thích ăn chân giò bát bảo, ba, ba dẫn ăn , tiện thể hai ăn trò chuyện, cũng vui vẻ hơn."

Đỗ Tiểu Phong là khách từ xa đến, chẳng lẽ ông Kiều ăn một ? Một ăn quá nhiều thì , hai ăn thì vặn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-71.html.]

Đỗ Tiểu Phong ngẩn . Thật thích chân giò lắm, thấy nó béo ngấy.

Kiều Lệ kéo cô sang một bên, thấp giọng : "Quán chính là chỗ ba tớ mê mẩn dạo gần đây, chắc chắn tệ , tiện thể thử luôn. Tớ còn nhờ một chuyện, đừng để ba tớ ăn quá nhiều, nhất là món chân giò bát bảo đấy."

Bạn nhờ, Đỗ Tiểu Phong mới đồng ý: "Được , nếu ăn hết thì bảo gói ." Dù để ông Kiều ăn hết là .

Dọc đường , ngay cả Đỗ Tiểu Phong cũng cảm nhận sự phấn khích của ông Kiều, cứ như phụ đang dẫn con mua kẹo .

"Chú Kiều, quán thật sự ngon đến thế ?"

Ông Kiều mừng rỡ: "Tất nhiên , hơn mười năm chú là khách quen ở đây, giữa chừng quán chuyện nên đóng cửa, mấy năm liền ăn, may mà bây giờ quán mở ."

Hơn mười năm... Đỗ Tiểu Phong thầm nghĩ, là một quán lâu đời đấy. Trong đầu cô lập tức hiện lên hình ảnh đầu bếp đầy khuôn mẫu: đàn ông trung niên, trán bóng nhẫy, thấp đậm, tóc thưa thớt, đây là đúc kết kinh nghiệm bao năm chuyên mục ẩm thực của cô, nhiều đầu bếp chìm trong lửa khói bếp cả ngày, đến lông tay còn mọc nổi.

Trong lòng ông Kiều cũng bất giác so sánh Tiệm cơm Nam Lai với bây giờ. Về kinh nghiệm, so với ông nội thì Nam Đồ vẫn còn thiếu kinh nghiệm, điều tránh khỏi. đứa nhỏ thông minh, chịu khó tìm tòi, tay nghề và thiên phú xu hướng vượt qua Nam Nguyên Hải, bù đắp thiếu hụt về kinh nghiệm chỉ là chuyện sớm muộn.

Ông Kiều đến đúng lúc, chân giò bát bảo xong. Để ăn kèm với món , ông còn gọi thêm một món nguội, một món canh thường ngày, các món nhanh chóng bưng lên bàn.

Chân giò bát bảo qua bình thường, là một đĩa chân giò đẫm sốt đỏ nâu, để tiện cho việc gắp, cắt thành từng đoạn nhỏ, nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng của cả cái chân giò, khiến bên trong gì đặc biệt.

 

Loading...