Quán Cơm Liên Giới - Chương 70

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:05:06
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ còn ông Kiều tiếc nuối, thấy món đậu phụ đầu cá thật oan uổng, ngon như loại bỏ, ông còn ăn nữa mà, ai hiểu cho ông !

Thế nên khi thấy giá món ở tiệm Nam Đồ cao hơn quán khác, ông Kiều lúc nào cũng ủng hộ, vì những món ăn xứng đáng định giá cao. Chứ ông từng mấy nhà hàng mấy gì đó, một miếng cá nhỏ với vài cọng rau cũng dám bán tiền triệu, Nam Đồ định giá cao một chút thì gì là ?

***

Nói nghỉ là nghỉ thật.

Nam Đồ lười giường suốt cả ngày, ngoài việc ăn với vệ sinh thì cô chẳng buồn rời khỏi giường. Một ngày tuyệt vời cứ thế trôi qua trong chớp mắt.

nhịn cảm thán, phấn đấu đúng là phản nhân loại, ườn mới là đỉnh cao theo đuổi vĩnh hằng.

Tiếc là hôm cô vẫn dậy sớm.

Đến tiệm, cô phát hiện Tân Hoan tranh thủ ngày nghỉ tổng vệ sinh một trận lớn, từ trong ngoài quán sạch bong kin kít, đến cả mặt bàn cũng bóng loáng phản chiếu ánh sáng.

"Chẳng hai đứa nhân cơ hội cùng nghỉ ngơi một bữa ?" Nam Đồ bất lực : "Ngày thường em bận c.h.ế.t, bây giờ lượng việc trong tiệm như , cũng chỉ em là chịu giúp chị thôi. Chị đang nghĩ nên tuyển thêm ."

Tân Hoan thấy Nam Đồ định tuyển , tim thót một nhịp. nhanh cô phản ứng , chẳng Nam Đồ cần cô nữa, mà là thấy việc trong tiệm nhiều quá, giảm bớt áp lực cho cả hai.

"Em thì thấy mệt gì hết, việc ở đây nhẹ nhàng hơn đ.á.n.h với dị thú nhiều, hơn nữa chẳng nguy hiểm." Lại còn thể ăn những món ngon từng thấy bao giờ. Phúc lợi nhân viên thế gọi là full option luôn , ngu mới thấy công việc .

TBC

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-70.html.]

Chuyện tuyển đúng là cần sớm đưa kế hoạch, Nam Đồ bắt đầu suy nghĩ. Khi Tân Hoan mới tới việc, tình cảnh lúc đó đặc biệt, trong tay Nam Đồ cũng viên tinh hạch nào, chuyện lương bổng cứ để qua một bên, chỉ bảo ăn ở lo hết.

Sau dần dần lính đ.á.n.h thuê đến ăn cơm, góp ít tinh hạch, Nam Đồ lấy một phần đổi qua hệ thống thành tiền, phần còn định để trả lương cho Tân Hoan.

nhắc đến chuyện đó, Tân Hoan lập tức từ chối mạnh mẽ, thẳng thắn Nam Đồ từng cứu mạng cô , còn cho chỗ ăn chỗ ở t.ử tế thế , cần nhận thêm gì nữa.

Dĩ nhiên Nam Đồ nghĩ . Ai mà chẳng cần tiền phòng ? Nếu lúc đó trong tay Tân Hoan chút tích lũy, thì chẳng vội vã gia nhập đội lính đ.á.n.h thuê đáng tin, cuối cùng bỏ rơi giữa sa mạc. bây giờ Tân Hoan cảm thấy tinh hạch quan trọng, là bởi vì cuộc sống xoay quanh Tiệm cơm Nam Lai, tinh hạch tiêu , tự nhiên trở nên vô dụng.

Vì thế dù Tân Hoan một mực nhận tinh hạch lương, Nam Đồ vẫn âm thầm giữ giúp cô , đợi một ngày nào đó Tân Hoan rời , sẽ đưa hết lương tích góp từ tới giờ cho cô.

Giờ thì về vấn đề tuyển . Với tình trạng hiện tại của tiệm, chắc chắn tuyển ở thế giới tận thế thì tiện hơn, còn phù hợp thì tạm thời Nam Đồ vẫn nghĩ .

Đến trưa, khách bắt đầu đông dần. Ông Kiều cũng hí hửng đến ăn món chân giò bát bảo ông nhung nhớ bấy lâu, phía còn theo một cái đuôi nhỏ.

Là bạn của con gái ông Đỗ Tiểu Phong, một cây bút chuyên về ẩm thực.

Tổ hợp thoạt chút kỳ lạ, nhưng xét đến nghề nghiệp của Đỗ Tiểu Phong thì thấy hợp lý.

Lần cô tới Giang Diêu là trải nghiệm ẩm thực bản địa, đồng thời tìm cảm hứng bài cho chuyên mục ẩm thực của .

Thế nên cô lập tức nhớ đến bạn là Kiều Lệ. Kiều Lệ từng đùa rằng ba cô đúng là một "thực thần dân gian", nhà hàng to nhỏ ở Giang Diêu quán nào ông từng ghé qua. Đỗ Tiểu Phong mà đến Giang Diêu thì cứ tìm ba cô , bảo đảm chỗ ngon.

 

Loading...