Nhiều thì tỏ vẻ cảm thông: [Bà chủ nghỉ ngơi cho khỏe nhé!]
[Bà chủ Nam sắt, nghỉ ngơi cho khỏe mới sức nghiên cứu món mới chứ. ]
Sau khi chọn vài bình luận để trả lời, Nam Đồ riêng nhắn cho ông Kiều. Trước đó mấy hôm ông đặt món chân giò bát bảo cho ngày mai, giờ tiệm nghỉ tiện, Nam Đồ hỏi là ông hủy dời ngày.
"Hủy gì chứ? Ông là ông già về hưu, cả ngày cũng chẳng việc gì chính sự, đợi bao lâu cũng , huống chi chỉ là dời một ngày. Nam Đồ , nghỉ một ngày đủ , cháu nghỉ thêm mấy ngày cũng , đừng để mệt quá là ."
Ông Kiều hiểu rõ đạo lý "vắt kiệt nguồn mà dưỡng sẽ mất", ông Nam Đồ kiệt sức.
Nam Đồ: "Không ạ, ông Kiều, ông ghé tiệm trưa ngày , cháu sẽ món chân giò bát bảo cho ông."
Ông Kiều vui vẻ : "Thế thì ông phúc lắm . Hồi xưa ông nội cháu cháu chẳng thích chân giò bát bảo, ba năm lượt năn nỉ cũng chịu , may mà ông truyền nghề cho cháu, ông mới ăn món thêm nữa."
Nhắc đến chuyện , Nam Đồ cũng bật : "Chân giò bát bảo rút hết xương, nhồi đầy nguyên liệu, hấp kho , công đoạn phức tạp mà nguyên liệu thì đắt, ông nội cháu thấy bán cho bà con láng giềng mà lấy giá cao thì nỡ, mà bán cao cũng chẳng mấy mua, thế nên ông chịu nữa."
nếu chỉ đích danh ăn, chấp nhận mức giá cô đưa , Nam Đồ vẫn sẵn lòng .
Có một món nếu quá lâu nấu, dù còn nhớ công thức, nhưng vài mẹo vặt quan trọng trong thao tác thể quên sạch, nên Tiệm cơm Nam Lai thường xuyên đổi món, cũng là vì lẽ đó.
Ông Kiều thấy Nam Đồ là hiểu chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-69.html.]
Ông gọi món xong, món mang bắt đầu đếm nguyên liệu trong đĩa để tính giá. Tính xong món nguyên liệu bao nhiêu, bán bao nhiêu, tiệm lời bao nhiêu, chẳng thèm nghĩ thử xem tự mùi vị như , cũng chẳng thấy đầu bếp bỏ công sức thế nào.
Những món đòi hỏi kỹ thuật cao mà bán giá, thì dĩ nhiên chẳng ai .
Thế nên giờ mới những món đồ nguyên liệu đắt đỏ chất đống, còn những món thực sự thử thách tay nghề của đầu bếp thì ngày càng ít.
TBC
Để còn cơ hội ăn món ngon như nữa, ông đầy tán thưởng: "Cháu cứ mạnh dạn niêm yết giá, ăn tự khắc sẽ chấp nhận, còn kẻ thì thôi, chẳng duyên ăn. Chứ mà bán giá rẻ mạt xứng đáng, đó mới là lãng phí tay nghề của cháu."
Ông Kiều còn kể cho Nam Đồ một chuyện chính ông từng trải qua.
Mấy năm , món tâm đắc nhất của ông là đậu phụ đầu cá ở một quán ăn nhỏ, mùi vị thơm lừng hấp dẫn, tiệm tuy nhỏ nhưng lúc nào cũng đông nghẹt. đầu ăn, ông thì bà chủ bảo món xóa khỏi thực đơn.
Sau đó ông mới , tiệm tiếp bảy khách, chỉ gọi đúng một món đó, ghép hai bàn , đến cả nước sốt trong món đậu phụ đầu cá cũng vét sạch chan cơm ăn.
Chủ quán tính thử một lượt, thấy rõ là lỗ vốn! Mà tiệm thì cũng thiếu khách thiếu món bán chạy, nên quyết định gỡ món khỏi thực đơn luôn.
Ông Kiều hết lời khuyên can, nếu do chi phí thì nâng giá bán lên bán tiếp là , nhưng bà chủ chịu. Họ sợ khách nghĩ là lấy cớ để tăng giá, sợ ảnh hưởng danh tiếng.
Bà chủ còn với ông, khách ăn trả tiền là lẽ thường, nhưng gia đình sống dựa quán, bà là chủ thì kiểm soát chi phí, thể trách ông . Vậy thì chỉ thể trách món đậu phụ đầu cá quá đưa cơm, món , nên đành cắt bỏ.