Quán Cơm Liên Giới - Chương 67

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:05:03
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ai thể cùng cá và tay gấu?

Nam Đồ dùng phương pháp xào ướt, chia ba thêm nước hầm xương gà, mỗi cho nước xong đều xào cho cạn với lửa nhỏ mới cho thêm nước, hết sức nhẫn nại. Nhờ đó, nước gà thấm nguyên liệu, vị tươi của nấm, vị ngọt của nước dùng, vị mát giòn của măng hoà quyện với tạo nên cảm giác tươi ngon đến rụng cả lông mày, mà măng vẫn giữ độ thấm tuyệt vời.

Tề Ngọc Thụ thấy Cao Hựu Tình ăn măng tây say mê, liền nhắc: "Cậu cũng nên thử món khác nữa , món gà say ngon lắm luôn, lạnh lạnh vị rượu, nước sốt ngấm hết thịt gà !"

Cao Hựu Tình: " mà món măng tây thật sự ngon lắm."

Lương Nguyệt ngạc nhiên: "Cậu bảo với là măng tây chẳng mùi vị gì mà?"

Thật Lương Nguyệt những từng ăn măng tây, mà đến cũng từng thấy. Thấy Cao Hựu Tình gọi món đó, cô còn hào hứng hỏi thử măng tây vị thế nào.

Lúc Cao Hựu Tình ăn, nhưng cũng nỡ thổi phồng món măng tây lên tận trời xanh, nên chỉ thật: măng tây thì chỉ mọng nước, chút vị ngọt nhè nhẹ, ngoài thì hương vị gì đặc biệt.

"Thì vốn là như mà..." Cao Hựu Tình bối rối buồn : "Chỉ là do đầu bếp nấu quá ngon nên hương vị khác biệt thôi."

Mọi lượt nếm thử, ăn xong ai nấy đều khen dứt: "Cảm giác đang ăn rau , như đang ăn thịt , mà mùi vị đậm đà thế mà vẫn giữ độ giòn của rau, thích lắm!"

***

Bên trong tiệm cơm, cả nhóm đang ăn uống ngon lành, bên ngoài tiệm thì Thường Thiên Lỗi đang sốt ruột chờ đợi đến phát điên.

Anh chính là kẻ xui xẻo rút trúng thăm canh giữ hành lý và cảnh giới hôm nay. Bình thường thôi thì , nhưng đều Tiệm cơm Nam Lai ăn uống, còn thì mắc kẹt giữa Sa mạc An Kim hoang vu, đến một chút mùi thơm cũng ngửi thấy, thật quá thê thảm.

thật, nếu ngửi thấy mùi thơm thì e là còn tra tấn hơn.

May mà khi cửa, hứa sẽ mang phần cơm hộp cho , coi như còn chút lương tâm. Thường Thiên Lỗi thấp thỏm chờ đợi, ánh mắt dán chặt cánh cửa của Tiệm cơm Nam Lai, hy vọng nó sẽ lập tức mở từ bên trong.

Mắt trông đến khô cả , cuối cùng khung cảnh mà tưởng tượng hàng chục trong đầu cũng thành hiện thực. Thường Thiên Lỗi bật dậy, nhảy chắn ngay mặt cả nhóm.

"Cơm ác hứa mang cho ? Đừng là quên nhé, đừng mà đừng mà?"

Chuyện mà quên thì còn bạn cái nỗi gì!

"Tất nhiên là quên."

TBC

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-67.html.]

Bao Hằng đưa mấy hộp cơm chồng lên cho Thường Thiên Lỗi. Anh hí hửng ôm lấy, đến một bên bệt xuống đất, lượt mở từng hộp.

Có một hộp đầy cơm trắng, thêm hộp món gồm gà say, măng tây xào nấm gà dầu, đều là phần chia sẵn khi động đũa.

Hộp cùng hình như là canh, Thường Thiên Lỗi cẩn thận mở , một làn hương thơm ngào ngạt như xuyên thấu trời mây lập tức bốc lên.

"Trời đất ơi, cái gì , mà thơm thế !"

Bao Hằng và mấy còn bên cạnh khúc khích , thế thì là gì. Còn nhớ lúc đó Tân Hoan mang găng tay dày cộp, cẩn thận bưng nồi đất lên bàn, từ từ mở nắp nồi vẫn còn nóng hổi, mới gọi là chấn động. Hơi nước và mùi hương lập tức bốc lên cuồn cuộn, như thể một ngọn núi lửa phun trào sức mạnh dồn nén từ lâu, chỉ khiến cả nhóm Bao Hằng sững , mà cả mấy bàn khách gần đó cũng đồng loạt ngoái .

Đợi nước tan , món canh trong nồi mới lộ diện mạo, thì là canh sườn củ sen.

Thật kỳ lạ, rõ ràng nguyên liệu gì cao siêu, ở thời bình cũng chỉ là món canh gia đình đơn giản, thế mà mùi thơm đậm đà khó tả đến . Mang theo nghi hoặc, Thường Thiên Lỗi ghé sát uống một ngụm.

Chỉ một ngụm, mà như sét đ.á.n.h ngang tai. Vị mặn mà của sườn, vị thanh ngọt của củ sen, cùng một hương vị tươi ngon rõ tên nhưng rõ nét đến kỳ lạ tràn ngập khoang miệng. Nhiệt độ nóng đầu lưỡi tê rần, khiến vị giác hành hạ bởi thịt khô dị thú lâu ngày của Thường Thiên Lỗi bừng tỉnh, hân hoan đón nhận sự vuốt ve dịu dàng từ hộp canh .

Một bát canh sườn củ sen trong trẻo, ngọt lành thế , ở Thiên Lăng Thành thể bán với giá trời. Là vì Thiên Lăng Thành sen ? Tất nhiên ! Là vì ở Thiên Lăng Thành đầu bếp nào món canh ngon mê ly thế !

Dù chỉ đựng trong chiếc hộp đơn sơ, cũng thể che lấp ánh hào quang bảy sắc cầu vồng tỏa trong mắt Thường Thiên Lỗi.

Anh uống liền ba hớp lớn, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trán, lúc mới lờ mờ nhận một mùi vị khác, trong nước canh hình như vị mặn nhẹ của thịt nguội. do nhiều năm ăn thịt nguội, nhất thời nhận ngay.

Lại húp một hớp nữa, chép miệng liên tục, cố gắng níu giữ vị ngon đừng vội tan . Thường Thiên Lỗi vẫn thấy đủ, uống cạn một , nỡ để sen và sườn còn mất hết nước dùng, nên mới đành kìm , gắp đũa lên.

Canh ngon là một chuyện, nguyên liệu trong đó cũng kiểu "xác thuốc" cạn hết tinh túy, mà là những hương vị giao hòa lẫn , hỗ trợ cho tỏa sáng.

Củ sen mềm dẻo tuyệt vời, càng nhai càng thấy ngọt, hầm nhừ trong canh, chỉ khiến nước canh thêm dịu ngọt mà bản nó cũng thấm đẫm tinh túy. Miếng sườn hầm chín trắng ngà, c.ắ.n như nước thịt tan chảy, hương thơm lan tỏa tận xương. Trải qua nhiều giờ hầm lửa liu riu, thịt mềm tới độ hảo mà vẫn giữ độ săn chắc.

"Chẳng lẽ vì quá lâu ăn sườn, nên mới thấy ngon đến thế?" Thường Thiên Lỗi ăn ngấu nghiến thầm lẩm bẩm.

Anh nghĩ mãi cũng lý do, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến việc càn quét sạch sẽ phần cơm phần món đồng đội mang về cho , chừa nổi một hạt cơm.

Thường Thiên Lỗi đ.á.n.h ợ một cái no nê, liếc sang cánh cửa khép kín của Tiệm cơm Nam Lai. Đừng là mấy quy tắc , dù thêm mười điều hai mươi điều nữa, cũng nhất định ăn ở tiệm bằng !

 

Loading...