Quán Cơm Liên Giới - Chương 64

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:05:00
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ tới đây, Tân Hoan cảm thấy đúng là quá thông minh!

Trong mắt cả đội vẫn còn đọng vẻ kinh ngạc, trong lòng Bao Hằng thì sóng lớn cuồn cuộn như bão tố. Việc đối với những lính đ.á.n.h thuê từng lăn lộn trong Sa mạc An Kim mà ý nghĩa quá lớn, thậm chí chỉ với lính đ.á.n.h thuê, Thiên Lăng Thành mà tin cũng tuyệt đối sẽ yên mặc kệ.

"Ăn chút gì , đ.á.n.h dị thú cũng tốn sức lắm." Tân Hoan đặt thực đơn xuống: "Lần thời gian ăn trong tiệm ?"

Cú sốc tinh thần đợi lát nữa tiêu hóa, mắt họ vẫn ăn cái .

Nghe Tân Hoan , mấy lập tức nhớ đến tiệm cơm, căng thẳng đến mức suýt nữa chân tay loạn xạ, ai nấy đều thấy mặt nóng lên.

Cao Hựu Tình thực đơn.

Lần đến, họ yên, kỹ trong thực đơn gì, xem thật cẩn thận.

Cá đầu vuông hấp xì dầu, sườn non chiên mè chua ngọt, bắp cải xào tỏi với lòng heo thái chỉ và ốc xoắn, rau thơm nấu rượu, chân giò bát bảo...

Chỉ thôi mà Cao Hựu Tình cảm giác như cả một bàn tiệc xa hoa bày mặt, chọn món nào , cô nuốt nước miếng mãi thôi.

đúng lúc , Tân Hoan bỗng rút thực đơn về, áy náy : "Xin nhé, thực đơn là bản cũ, bây giờ nhiều món bán hết , gọi nữa, mấy xem bản ."

Cô đưa một bản thực đơn mới, đó nhiều tên món ăn gạch đen.

Hết ? Bán cho ai?

TBC

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-64.html.]

Cao Hựu Tình lẩm bẩm trong lòng, nhưng cũng đến mức trách móc gì, chỉ tiếp tục xem tiếp.

Ánh mắt lướt qua một dòng chữ, mắt cô lập tức sáng lên. Măng tây! Tiệm măng tây ?

Măng tây nguyên liệu gì quý hiếm, vị cũng đến mức quá xuất sắc, nhưng là món rau mà Cao Hựu Tình từng thường xuyên ăn khi còn nhỏ.

Mặc dù mười năm ăn , nhưng vẫn nhớ rõ cái vị thanh mát và hương thơm nhẹ nhàng của nó.

Măng tây là loại rau thủy sinh, Thiên Lăng Thành sản xuất loại rau , , tận thế càng thể . Cao Hựu Tình mãi nhớ món rau chỉ vì cô bản xứ của Thiên Lăng Thành, mà là mười năm cùng gia đình du lịch đến đây, kết quả là bao giờ trở quê nhà nữa.

Loài chỉ một căn cứ là Thiên Lăng Thành, nhưng giữa các khu vực đều ngăn cách bởi sa mạc mênh mông, đầm lầy, rừng nguyên sinh và các dạng địa hình khắc nghiệt khác, gần như cắt đứt liên lạc. Loài sinh tồn trong tận thế, còn đối phó với dị thú rình rập từng bước, ngay cả sự sống còn chắc giữ , càng đừng đến việc liên hợp với các căn cứ xa xôi khác.

Cao Hựu Tình về quê , mà cũng chẳng cần về nữa, nơi từng là quê hương , lẽ da đổi thịt khiến cô chẳng nhận nổi.

Chỉ ký ức về dãy núi mờ sương, hoa đào nở rộ khắp đồi, và đồng măng xanh mướt trải dài ngút mắt là thứ ai thể cướp mất.

Cô cố nén cảm xúc nghẹn nơi sống mũi, giọng nhẹ nhàng: "Bị cái nóng khô khốc của sa mạc hấp suốt ngày, cảm thấy sắp biến thành xác khô . Cho gọi một phần măng tây xào nấm gà dầu."

Lương Nguyệt suy nghĩ một chút, cảm thấy Cao Hựu Tình cũng lý, thế là cô gọi một phần canh sườn sen.

Thật vốn định gọi món canh khác, giò heo hầm xuyên bối mẫu trần bì, vì từng uống bao giờ, thậm chí còn "giò heo" là phần nào của con heo. khi ngón tay dịch đến tên món, Tân Hoan đĩa cuối cùng mới gọi mất .

 

Loading...