Cửa mở, tiếng chuông gió vang lên trong trẻo. Mở mắt , bên trong xác đầy đất, cũng m.á.u chảy thành sông, nhưng thật sự mỹ nữ.
"Chào mừng đến với Tiệm cơm Nam Lai, các bạn gọi món gì?"
Trước mặt họ là một cô gái thần bí vẻ ngoài trạc tuổi họ, hình như chính là bà chủ quán. Mái tóc dài mềm mại vấn lên gọn gàng, hàng mi dài và cong đổ bóng nhẹ lên bầu mắt, nụ mặt cô mơ hồ khó đoán, cả như làn sáng lướt qua tay thể nắm bắt. Nhìn thì vẻ yếu đuối vô hại, nhưng ai dám lỗ mãng.
Nếu Nam Đồ mà họ đang nghĩ gì, chắc chắn cô sẽ chỉ lắc đầu: tưởng tượng quá mức hại .
Một cô gái nhỏ tuổi hơn chen : "Thực đơn ở đây!"
"Hả? Cậu... ưm!" Tề Ngọc Thụ bỗng phát tiếng lạ, khiến căng thẳng sang .
Tề Ngọc Thụ vội bịt miệng lắc đầu, bỏ tay xuống ngại với cả nhóm.
Bọn họ đang định gì nhỉ? À, gọi món gọi món.
"Ngồi xuống tiếp." Nam Đồ , cả đám chắn ngay cửa thế cũng .
Cả nhóm coi đó như mệnh lệnh, dám cãi, cứng đờ kéo tìm một bàn xuống.
Trong tiệm vẫn vài vị khách khác, họ dĩ nhiên trông thấy. Những từ đến, mặc dép lê, đồ ngủ, quần đùi rộng thùng thình, chung đều là những thứ hợp để tồn tại trong sa mạc.
Bao Hằng cùng cả nhóm đều hiểu ngầm với , mấy chắc chắn là "khách giả" bố trí để dụ họ vi phạm quy tắc, bọn họ dễ mắc bẫy như , thế nên chẳng buồn liếc thêm cái nào.
Tân Hoan ôm thực đơn bên cạnh bàn, khẽ đẩy tay Tề Ngọc Thụ, mừng rỡ : "Không ngờ là ."
Vừa Tề Ngọc Thụ thất thố là vì nhận Tân Hoan, cả hai từng ở cùng một trại trẻ mồ côi.
"Sao ở đây?" Tề Ngọc Thụ dè dặt hỏi: "Cậu vẫn là Tân Hoan chứ?"
Tân Hoan thản nhiên: " đến đây việc."
"Cậu bắt tới việc?" Tề Ngọc Thụ hoảng lên.
Tân Hoan nhướn mày: "Tai điếc mà lính đ.á.n.h thuê ? Dị thú đến lưng chắc cũng thấy luôn?"
Tuy thấy Tề Ngọc Thụ quen với nhân viên ở đây, nhưng Bao Hằng cũng thả lỏng bao nhiêu, chỉ mong rời khỏi đây càng nhanh càng .
"Gọi món xong là chúng chứ?"
Tân Hoan : "Ý là mang ?"
Bao Hằng như nhắc nhở, vội vàng đáp: " ! Chúng mang ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-com-lien-gioi/chuong-58.html.]
Tân Hoan gợi ý: "Nhiều món tiện mang theo , các trong sa mạc đến cái bàn cũng , gọi món Thịt kho nước tương nhé? Ăn tiện, thể cắt nhỏ kẹp bánh ăn luôn, thấy ?"
Vài đang nín thở câu hỏi, lập tức nhao nhao đồng thanh đáp .
"Được , thích ăn cái món thịt đó lắm!"
"Chốt món , bao nhiêu tiền?"
"Phải đó, món là nhất!"
Tân Hoan cố nhịn , báo giá cho họ.
Sau khi trả tiền xong, cả nhóm tiếp tục căng thẳng bên bàn, giả vờ quá lộ liễu mà quanh. Mông nhúc nhích, nhưng ánh mắt thì lượn cả tám trăm mét khắp phòng.
Họ phát hiện, mấy vị khách "giả" trong quán cũng thông minh thật, biểu cảm sống động, gọi món thanh toán, ăn ngon còn vẻ mặt mê mẩn cực kỳ khoa trương.
khi rời khỏi, tất cả đều bằng cửa .
"Bên còn một cánh cửa. Dẫn nhỉ?" Cao Hựu Tình nhỏ giọng hỏi.
Lương Nguyệt ho khẽ một tiếng: "Đừng quên quy tắc ba." - Nhất định rời bằng cánh cửa bước .
Suýt nữa thì phạm luật . Trán Cao Hựu Tình vã mồ hôi, đúng là bẫy khắp nơi.
Thời gian chờ đợi luôn dài lê thê, may mà chỉ vài phút , Tân Hoan , đặt một chồng hộp mang mặt họ.
Tề Ngọc Thụ lén sờ hộp, còn nóng, mùi thịt thoang thoảng theo gió len mũi.
Bao Hằng xách hộp lên, dùng ánh mắt hiệu mau.
TBC
Tề Ngọc Thụ cùng, lúc dậy Tân Hoan khẽ kéo tay .
"Phù!" Cao Hựu Tình thở phào một : "Thì cũng chẳng gì, chúng cũng ngoài an ."
"Còn mua đồ ăn nữa." Một thanh niên khác mắt dán hộp trong tay Bao Hằng, nãy giờ một hộp đóng kỹ, mùi thơm cứ xộc thẳng mũi, nước miếng suýt rớt ngoài.
"Không ăn." Bao Hằng .
"Tại !" Mọi đồng thanh.
" là bây giờ ăn." Bao Hằng thận trọng : "Chờ rời khỏi nơi . Nếu thịt vẫn còn là thịt, thì tính tiếp."